Cơ Linh Tuyết đến rất nhanh, Giang Ngư thấy nàng vẫn mang dáng vẻ lạnh như băng kia, nhìn thấy muội muội ruột nằm trên mặt đất cũng chỉ khẽ nhíu mày, không có quá nhiều lo lắng.
Nhưng thiếu nữ áo tím nằm trên mặt đất, sau khi nhìn thấy Cơ Linh Tuyết thì sắc mặt hết sức kích động.
Cấm Ngôn chú trên người nàng ta vừa được giải đã vội không chờ nổi mở miệng: “Tam tỷ tỷ! Cứu muội! Bọn họ đều bắt nạt muội! Giang Ngư kia còn muốn giết muội!”
Kim Trưởng lão nhìn Giang Ngư một cái: “Ngươi yên lặng trước.”
Lại nhìn về phía thiếu nữ áo tím được người ta nâng dậy, một đôi mắt như giếng cổ không gợn sóng nhìn chằm chằm nàng ta, chậm rãi mở miệng: “Ngươi đến Linh Thảo Viên làm gì?”
Giang Ngư chỉ cảm thấy trong giọng nói của ông ta mang theo một luồng vận luật kỳ lạ, làm người ta không nhịn được trả lời vấn đề theo lời ông ta nói.
Chỉ một thoáng hoảng hốt, phía sau lưng nàng bị người ta vỗ nhẹ một cái
Giang Ngư quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt lạnh tanh của Ninh Thuần Chân Nhân: “Kim Trưởng lão cương trực công chính, tu đạo chí cương chí chính. Ông ta có một môn chân ngôn chú, kẻ đạo tâm không đủ kiên định ắt sẽ bị ảnh hưởng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)