Giang Ngư thi thả diều với một đám linh thú chưa hóa hình, hiển nhiên là chiếm hời lớn.
Đổi thành những người khác, tất nhiên sẽ nhường thú nhỏ, nhưng nàng thì không. Nàng không chỉ muốn thắng, còn muốn lớn tiếng nói ra, thậm chí chống nạnh đắc ý khoe khoang vài câu.
Tiểu Hắc liếc nó một cái, ngậm dây diều đưa đến trước mặt Giang Ngư: Hừ, nó mới không để nhóm linh thú này có cơ hội biểu hiện ở trước mặt Giang Ngư!
*
Ăn cơm dã ngoại thì đương nhiên ăn là khâu cực kỳ quan trọng.
Biết đám thú nhỏ đều biết nói chuyện, Giang Ngư bèn hỏi bọn nó có biết chữ không.
Tiểu Hồng nói nó biết, Giang Ngư bèn cầm thoại bản ra để Tiểu Hồng đọc cho mình, còn mình thì cầm hai cái gối đầu thoải mái dễ chịu dựa vào, vừa ăn điểm tâm, vừa nghe.
Bé mèo đen: “...”
Trong lúc nhất thời nó cũng không rõ lắm có phải Giang Ngư thật sự thích đám linh thú này không. Dù sao không phải mỗi người đều có thể tàn nhẫn đến nỡ lòng áp bức đám linh thú bé nhỏ như vậy.
*
Bên này an nhàn, bên cửa Linh Thảo Viên có mấy người xa lạ bước đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


