Đương nhiên người của Đỗ phu nhân còn chưa lại đây, một người khác đã đến trước.
Là Đỗ Thu Bạch.
Hắn ta vẫn chưa biết chuyện Giang Tử Nghi, chỉ thâm tình liếc mắt đưa tình với Tiểu Ngư, tỏ rõ tấm lòng: “Tiểu Ngư, đã nhiều ngày ta về cẩn thận ngẫm lại, phát hiện ta sai rồi.”
“Trước kia vẫn luôn cho rằng mình coi muội như muội muội, mới có thể vô thức chú ý đến muội, chăm sóc cho muội. Thật ra, đây căn bản là tình yêu.”
Bây giờ hắn ta đã hiểu tấm lòng thật sự của mình: “Thật ra, người mà ta yêu là muội.”
Tiểu Ngư: “...”
Nàng thật sự không kiềm nổi khẽ run lên.
Nàng tò mò nói: “Biểu thiếu gia, ngươi hẳn đã biết Đỗ phu nhân muốn để ngươi cưới Tam tiểu thư. Tam tiểu thư cũng thích ngươi.”
Đỗ Thu Bạch đau khổ nói: “Nhưng ta chỉ coi Tử Nghi như muội muội.”
“Vậy ngươi đã nói với nàng ta chưa? Ngươi sẽ cưới nàng ta chứ?”
Đỗ Thu Bạch dịu dàng nhìn Tiểu Ngư: “Loại thời điểm này, chúng ta không đề cập đến người râu ria được chứ? Tiểu Ngư, lúc này, ta chỉ muốn nhìn muội, nói vài lời với muội. Chúng ta đừng suy nghĩ về người khác.”
Tiểu Ngư: “... Ta cảm thấy, không tốt lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)