“Tiểu Ngư.” Một giọng dịu dàng gọi nàng lại.
Ngày xưa Đỗ Thu Bạch chỉ cảm thấy thân thế Tiểu Ngư đáng thương, nhưng ngại nàng xấu hổ vì thân phận, chỉ có thể âm thầm quan tâm một ít. Nhưng hôm nay không biết vì sao, vừa thấy Tiểu Ngư đã cảm thấy nàng vạn phần đáng thương, trong lòng không khỏi nổi lên thương tiếc.
Xem dáng vẻ cúi đầu cẩn thận chặt chẽ của nàng, trong lòng Đỗ Thu Bạch đau xót, nhỏ giọng nói: “Tiểu Ngư, muội không cần xa lạ với ta như vậy. Trong lòng ta, muội với Tử Nghi đều là biểu muội của ta...”
“Biểu thiếu gia nói cẩn thận!” Tiểu Ngư hoảng sợ, không rõ tại sao đang yên đang lành biểu thiếu gia lại ăn nói hồ đồ. . Google nga𝘆 trang ~ 𝐓rù𝓂𝐓r𝗎 𝘆ện.V𝑁 ~
Đỗ Thu Bạch cho rằng nàng sợ hãi, trong lòng càng trìu mến, dịu dàng nói: “Muội đừng sợ. Cô mẫu là người lương thiện, xưa nay lại yêu thương ta. Nếu không ta đề nghị với cô mẫu, cho muội sang viện ta hầu hạ.”
Tiểu Ngư:???
Biểu thiếu gia đọc sách đến ngốc rồi à! Nàng thầm nghĩ vậy ở trong lòng.
Ai có mắt ở phủ mà không nhìn ra phu nhân và Tam tiểu thư đều thích Đỗ Thu Bạch. Phu nhân yêu thương cháu trai, muốn cho cháu trai nhà mẹ đẻ cưới nữ nhi âu yếm, để thân càng thêm thân.
Tuy rằng bản thân Tiểu Ngư cũng không biết vì sao luôn không rời khỏi Giang phủ được, nhưng phu nhân vốn đã ghét mình. Nếu nàng dám có tí xíu quan hệ với Đỗ Thu Bạch, phu nhân tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mình.
Nàng lập tức nói: “Biểu thiếu gia, có phải ngài ngủ chưa tỉnh không? Ta phải đi tu bổ cành hoa, xin cho ta cáo lui.”
Cũng không đợi Đỗ Thu Bạch phản ứng, nàng đã vội vàng rời đi.
Đương nhiên tu bổ cành hoa là lấy cớ, Tiểu Ngư dứt khoát đổi hướng, đi đến tạp viện hẻo lánh ở phía sau.
Đây là nơi nàng sống đã lâu. Sau khi “vạch trần thân phận”, nàng cũng gặp được người đầu tiên có thiện ý với nàng trong phủ là Lý ma ma ở chỗ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
