Ngay từ đầu biết vị tiểu thư phượng hoàng giả này bị sắp xếp đến trong tay mình, Lý ma ma chỉ cảm thấy phiền toái.
Bà biết rõ vị tiểu thư giả này chính là một cây đinh trong lòng các chủ tử ở phủ. Vì sao lão gia phu nhân không đuổi người đi, mà tiếp tục giữ ở trong phủ, nghe nói là đề nghị của vị tiểu thư thật mới tới kia, nói bên ngoài loạn, nếu tiểu cô nương bé như vậy bị đuổi ra, sợ là rất khó sống sót.
Vì thế, cả nhà đều khen tiểu thư lương thiện rộng lượng, cho dù phượng hoàng lưu lạc vào trong ổ gà trong thời gian ngắn ngủi, thì vẫn là phượng hoàng thật.
Đương nhiên, Lý ma ma làm người lão luyện vài chục năm ở trong phủ, ít nhiều đều có thể phân ra trong những lời khen này có bao nhiêu là vì thân phận của vị Tử Nghi tiểu thư kia.
Ngày ấy, ma ma quản sự đưa đến Tiểu Ngư đặc biệt dặn dò nói vị tiểu thư giả này vốn là người ti tiện, lại hưởng bảy năm phúc khí mà nàng không nên có, sợ không chịu nổi, tốt nhất ăn chút đau khổ đè xuống mới được.
Rồi sau đó, bà đưa cho Tiểu Ngư một cây chổi, một cái rìu.
Đây là nhiệm vụ mỗi ngày bà sắp xếp cho Tiểu Ngư, dọn dẹp một lần phòng bên hạ nhân, mặt khác còn phải bổ xong một phòng củi lửa.
Mặc dù đây gần như là nhiệm vụ rất khó hoàn thành với một nha hoàn thành niên, huống chi là tiểu nha đầu bảy tuổi?
Quả nhiên, mấy ngày đầu, Tiểu Ngư đều bị đói bụng, không làm xong thì không cho ăn cơm. Mà chỗ củi lửa này, nàng giơ cái rìu không thấp hơn mình bao nhiêu, ít nhất phải bổ tới đêm khuya.
Vị ma ma quản sự kia đưa Tiểu Ngư lại đây, tới xem vài lần, dường như rất vừa lòng, dần dần cũng không tới nữa.
Cho nên bà ta cũng không biết cô nương nho nhỏ này có một loại năng lực thích ứng kinh người với hoàn cảnh. Sau một tháng, nàng đã có thể vừa nhanh vừa tốt làm xong việc của mình trước bữa tối mỗi ngày.
Mà không biết xuất phát từ tâm lý gì, Lý ma ma xem tất cả ở trong mắt, lại không báo cáo lên trên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
