Trước đó Đan Lân không biết đi nơi nào chơi, ngày thứ mười mới trở về.
Tâm trạng cô bé không tồi, bước chân nhẹ nhàng, ánh mắt đảo qua thấy Giang Ngư ngồi cùng với Cơ Trường Linh, hiển nhiên rất vui vẻ.
“Tiểu Ngư.” Cô bé bổ nhào vào trong ngực Giang Ngư, cọ cọ nàng: “Thật nhiều ngày không gặp ngươi rồi.”
Hạc trắng thân mật ỷ lại như vậy dẫn tới mọi người sôi nổi ghé mắt.
Phản ứng lớn nhất, vẫn là người Thái Thương Tiên Tông.
Lại nói Thái Thương Tiên Tông, tuy rằng bọn họ cảm thấy Bạch Phượng có thể tìm được chủ nhân như Cơ Thanh Huyền, xem như cực kỳ viên mãn. Nhưng tư tâm, bọn họ vẫn rất tiếc Bạch Phượng không thể ở tại Thái Thương.
Thanh thần kiếm này ở Thái Thương mấy ngàn năm, trong lúc đó, không biết bao nhiêu Kiếm tu Thái Thương tiếp cận nó, muốn để thần kiếm nhận chủ, tất cả đều thất bại mà về.
Không có ai hiểu tính cách Bạch Phượng thế nào bằng Kiếm tu Thái Thương.
Bất thường, cổ quái, không thích gần gũi với người.
Giang Ngư đã nhận ra nhiều tầm mắt phức tạp, một bàn tay nàng ôm Đan Lân, khó hiểu nhìn sang.
Chỉ thấy các Trưởng lão Thái Thương Tiên Tông đều dùng một loại ánh mắt kỳ diệu nhìn mình.
Nàng còn có thể nhận thấy được, huống chi là Đan Lân?
Tiểu cô nương cau mày nhìn sang, phát hiện thế mà đều là người quen.
Hung quang dâng lên trong mắt cô bé dần dần rút đi, chỉ có sắc mặt hung dữ nhìn bọn họ chằm chằm: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
Nhóm Kiếm tu Thái Thương bị mắng một câu, ngược lại thầm nhẹ nhàng thở ra: Giọng điệu này, thần thái này, không sai, vẫn là kiếm linh bọn họ quen thuộc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
