Minh Ngọc và Tử Tiêu khó có thể tiêu hóa tin tức này, kinh ngạc nói: "Vâng, Hầu gia."
Hầu gia gật đầu, nói với Hứa Thanh Nghi: "Thanh Nghi, cha biết con là một hài tử tốt, nếu con đã chọn Uẩn Chi, về sau phải chiếu cố Uẩn Chi thật tốt."
"Vâng, phụ thân." Hứa Thanh Nghi cúi đầu, nhìn vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn.
Là một nữ nhân không có chỗ dựa, cũng không có bàn tay vàng, ở hậu trạch cổ đại quá khó khăn.
Tình cảnh trước mắt của mình, tựa hồ không có lựa chọn khác.
Dặn dò xong, Hầu gia xoay người rời đi.
Đám nha hoàn ma ma trầm mặc đem đồ vật của Hứa Thanh Nghi đều mang tới, trên người cũng không có bao nhiêu vui mừng, chỉ có cẩn thận từng li từng tí cùng bất an.
Dường như các nàng đều biết, chuyển đến nơi này, đối với Hứa Thanh Nghi mà nói có ý nghĩa như thế nào.
"Cô nương." Đại nha hoàn thiếp thân Tô Diệp tự trách mà thỉnh tội: "Nô tỳ thật xin lỗi ngài, trước đó dăm ba câu liền bị người ta gọi đi, làm trễ nải chuyện của ngài."
Hứa Thanh Nghi biết các nàng rất tốt: "Không sao, không chậm trễ, gả cho thế tử càng tốt."
Đám nha hoàn ma ma đều muốn nói lại thôi, bao gồm cả Thường ma ma thấp thỏm bất an.
Minh Ngọc và Tử Tiêu vểnh tai, cũng thấp thỏm bất an, Đạm Hoài Viện vắng vẻ bỗng chốc có nhiều người vào ở như vậy, cũng không biết là tốt hay xấu.
Lão phu nhân muốn cưới vợ cho Thế tử, bọn họ có nghe thấy, cũng coi như có chuẩn bị tâm lý.
Nhưng đêm nay bất ngờ như thế, dù có chuẩn bị tâm lý cũng bị kinh sợ không còn.
"Tô Diệp, dẫn người đi chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm rửa." Hứa Thanh Nghi phân phó.
"Vâng." Tô Diệp dẫn người đi xuống.
Đám ma ma tự giác đi chuẩn bị hết thảy đồ dùng tắm rửa.
Hứa Thanh Nghi đi vào phòng trong, dự định đi xem Thế tử, đi vài bước, quay đầu gọi: "Minh Ngọc Tử Tiêu, phiền mời các ngươi tới, nói với ta chuyện Thế tử."
"Không dám." Minh Ngọc và Tử Tiêu nhanh chóng đi qua.
Đồng thời len lén quan sát Hứa Thanh Nghi.
Đã là Hầu phủ tiểu thư, dòng dõi tương đương, nhìn bộ dáng cùng khí chất cũng xuất chúng, chỉ là không biết tính tình như thế nào.
Vị hôn thê của Nhị gia, ngược lại có nghe qua một chút, là một người ôn lương hiền thục.
Nhưng không biết tại sao lại thành thế tử phu nhân.
Chẳng lẽ là Hầu gia yêu con sốt ruột, cứng rắn đoạt lấy?
Ngẫm lại tác phong ngày thường của Hầu gia, thật là có khả năng!
Đi vào buồng trong, Minh Ngọc thắp sáng đèn một chút, để cho Thế tử phu nhân nhìn rõ ràng hơn.
Tuy nói thế tử bọn họ hôn mê nửa năm, nhưng bộ dáng vẫn anh tuấn!
"Thiếu phu nhân đừng sợ, trên người Thế tử rất sạch sẽ, cũng không có mùi thuốc."
Mặc dù như thế, Tử Tiêu vẫn lo lắng Hứa Thanh Nghi sẽ ghét bỏ Thế tử.
"Được." Nhưng Hứa Thanh Nghi không sợ, nàng đi thẳng đến trước giường rồi ngồi xuống.
Nàng nhìn nhìn, đại tướng quân tiên y nộ mã mà trong sách miêu tả, quả nhiên phi mi nhập tấn, thanh tuyển sơ lãng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
