Chương 28
“Quay chương trình à, có gì đâu, quay đi, quay đẹp vào, lát nữa nhất định phải quay cận cảnh lúc tôi câu được cá nhé." Ông Lâm bỗng nhiên hứng thú, cười đến nỗi không khép miệng được, ngay cả người cũng thẳng hơn lúc nãy.
"Được, ông cứ yên tâm. Chúng tôi chắc chắn sẽ quay đẹp cho ông." Đạo diễn Trần vui vẻ nói, quần chúng có thể phối hợp, đương nhiên là tốt hơn rồi.
Ông Lâm nghe vậy, trong lòng cũng vui, ông nói với đạo diễn Trần: "Chương trình của các cậu không tệ, quay mấy hoạt động giải trí như câu cá này tốt lắm, tôi nói cho cậu biết nhé, bây giờ trên tivi toàn là chương trình tình yêu, chương trình về người nổi tiếng, tôi xem phát chán rồi, chương trình của các cậu mới có đặc sắc."
Tổng đạo diễn chương trình tạp kỹ "Tuân lễ tình yêu" vừa kết hợp chương trình tình yêu vừa kết hợp chương trình về người nổi tiếng - đạo diễn Trần, nhất thời nụ cười cứng đờ.
Các nhân viên bên cạnh cố nhịn cười nhưng khóe môi và bờ vai run rẩy của họ đã bán đứng suy nghĩ của họ.
"Khụ khụ khụ." Đạo diễn Trần nói ấp úng: "Thật ra, tôi thấy chương trình về người nổi tiếng, chương trình tình yêu cũng không tệ.'
Ông Lâm trong nháy mắt ngây người.
Khí thế ngút trời vừa rồi của ông bỗng chốc biến mất, khóe môi giật giật, nở một nụ cười cứng ngắc, hắng giọng: "Thật ra thì, quay chương trình tình yêu cũng khá tốt, không phải là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, nâng cao tỷ lệ kết hôn sao. Các cậu cũng vất vả rồi."
Cái gì gọi là có thể co duỗi!
Cái gì gọi là gió chiêu nào theo chiều nấy!
Chính là như vậy.
Đạo diễn Trân cười ngượng ngùng, thấy không thể tiếp tục nói chuyện được nữa, dứt khoát rời đi.
Ông vừa đi, ông lão rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, lúc này, phao câu nổi lên, ông lão mắt sáng lên, lập tức lấy lại tinh thân, ném chuyện vừa rồi ra sau đầu. "Đến rồi, cháu gái, cháu xem cho kỹ vào, ông cho cháu xem thế nào là cá lớn." Ông lão nắm chặt cần câu, nhìn sợi dây câu đang không ngừng rung động, trong lòng thâm nghĩ chắc chắn rồi, lân này chắc chắn là một con cá lớn.
Lâm Tiểu Khả vội vàng lấy điện thoại ra: "Ông ơi, cháu chụp cho ông, về cho bà xem.”
"Được rồi, kéo lên cho ông!" Ông lão quát lớn một tiếng, hai chân hơi cong, thành tư thế tấn, hai tay nắm chặt cần câu, dùng hết sức kéo lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)