Đội trưởng là Lục Kiến Quốc, bí thư chi bộ là Tôn Thanh Sơn, còn kế toán là em họ của đội trưởng Lục Thụ Quân. Ba người đang bàn chuyện cử ai ra thị trấn đón hai nữ thanh niên tri thức trẻ mới được phân về.
Bây giờ đang vào mùa bón thúc, đội trưởng không thể rời làng vì còn phải tổ chức dân làm đồng. Bí thư ngày mai phải đi họp ở xã. Vậy chỉ còn Lục Thụ Quân rảnh. Nhưng bảo anh ta đi một mình thì cũng khó, vì lần này là nữ tri thức trẻ vốn yếu ớt hơn nam. Để một mình anh ta đi thì không yên tâm.
“Hay nhờ bên trại tri thức cho hai người đi cùng tôi?” Lục Thụ Quân nghĩ ngay tới việc rủ Cao Khoa Dương và Diệp Tùy Vân để tiện đi chơi ở thị trấn.
“À, ngày mai đi bằng máy kéo cho nhanh, tối về trời tối đi đường không an toàn.” Nghe vậy, Lục Thụ Quân mừng hẳn có máy kéo là nhanh gọn, lại đỡ vất vả.
Nói đến máy kéo, đó là niềm tự hào của dân Tam Xoa Hà. Cả vùng mười dặm tám làng chỉ có mỗi họ có máy kéo. Ra ngoài mà nói mình dân Tam Xoa Hà là ai cũng nở mặt.
“Vậy tôi đi đây, tôi sẽ gọi Diệp Tùy Vân với Cao Khoa Dương đi cùng.” Nói xong, Lục Thụ Quân chạy một mạch ra khỏi cửa. Lục Kiến Quốc và Bí thư Tôn chỉ biết lắc đầu nhìn theo.
Lục Thụ Quân tới sân trại tri thức, thấy Cao Khoa Dương đang giặt quần áo liền bước tới: “Đồng chí Cao, có chuyện này muốn nói với cậu.”
“Chuyện gì? Lại rủ đi giăng bẫy trên núi à?” Cao Khoa Dương vắt mạnh chiếc áo.
“Không, tin vui! Ngày mai đi đón tri thức trẻ, khỏi phải làm đồng, lại còn đi máy kéo nữa. Tôi đặc biệt để suất này cho cậu đấy!” Lục Thụ Quân khoe khoang.
Cái này... mà cũng gọi là tin vui à? Cao Khoa Dương cạn lời, không hiểu sao anh ta lại làm được kế toán, ngây ngô như trẻ con. Thôi kệ, tiện thể mai ra thị trấn ghé bưu điện xem nhà có gửi bưu phẩm gì không.
“Được, trưa mai tôi ra cổng làng chờ.”
“Ừ, nhớ bảo đồng chí Diệp nữa nhé.”
Về phòng, Cao Khoa Dương thấy Diệp Tùy Vân đang viết thư: “Anh Diệp, mai trưa ra cổng làng nhé, Lục Thụ Quân gọi chúng ta đi đón tri thức trẻ.”
“Ừ, tiện gửi thư luôn, khỏi đợi cuối tuần.” Diệp Tùy Vân đáp, tay vẫn viết lia lịa, ánh mắt thoáng chút căm hận, như thể đang trút giận lên trang giấy.
Trải qua một ngày một đêm, tàu cuối cùng cũng tới thị trấn Xích Hương. Hai cô may mắn vì nơi này có ga tàu, chứ nhiều chỗ phải xuống huyện rồi bắt thêm vài chuyến xe mới về tới làng.
Vương Hiểu Hồng và Tô Thanh Mạch đã thu dọn hành lý, chỉ chờ xuống tàu. Ngồi tàu một ngày một đêm khiến Tô Thanh Mạch vốn vừa khỏi ốm hơi mệt.
Tàu vừa dừng, nhờ mọi người giúp đỡ, hai cô mới khiêng hết đồ xuống, miệng không ngừng cảm ơn. Ngay khi vừa xuống sân ga, đã thấy người của ban tiếp nhận tri thức trẻ đứng đợi. Người đưa các cô Thẩm Cương bàn giao xong liền quay lại tàu.
“Tam Xoa Hà, Tô Thanh Mạch và Vương Hiểu Hồng đúng không? Đây là người của Tam Xoa Hà tới đón các cô, cứ theo họ là được.” Nói rồi, anh ta chỉ về phía Lục Thụ Quân cùng hai thanh niên đang đứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



