“Lý Kiệt, anh hái ở đâu thế? Mai tôi cũng muốn ra xem còn không.” Tạ Miễu vừa hỏi vừa liếc sang anh ấy.
“Đúng rồi, đúng rồi.” Trương Xuân Yến cũng hùa theo. Ở nhà cô ấy rất thích ăn trái cây nhưng thường chỉ để phần cho em trai, bản thân chẳng mấy khi được ăn.
“Hết rồi, chỗ đó tôi hái sạch cả rồi.” Lý Kiệt suýt nữa tức đến hộc máu, vội chống chế.
Vốn dĩ anh ấy hái riêng cho Tô Thanh Mạch, đâu định để cả bàn cùng ăn. Nhưng chuyện đã thế, anh ấy chỉ biết nuốt giận vào bụng.
Cũng tại anh ấy quá cẩn trọng, ngay cả muốn bắt chuyện cũng không để lại sơ hở, phải kiếm cớ vòng vo. Những toan tính đó, với một cô gái chẳng có “máu” yêu đương như Tô Thanh Mạch, hoàn toàn không để ý tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)