Cô lau tay bước ra, thấy Diệp Tùy Vân đi một mình về.
Cô cất tiếng chào: “Sao giờ đã về? Tan ca rồi à? Chỉ có mình anh thôi?” Nhìn ra ngoài cổng, quả nhiên không thấy ai khác.
“Ừ, làm nhanh nên được về sớm.” Diệp Tùy Vân nói dối không chớp mắt, bỏ mặc Cao Khoa Dương ở ngoài ruộng cuốc đất trút giận, miệng còn lẩm bẩm: “Có tình thì quên bạn, có tình thì quên bạn...”
“Chắc anh đói rồi?” Tô Thanh Mạch xoay người vào bếp, lấy chiếc bánh bao nhân thịt lớn để phần mình, bọc giấy dầu đưa cho Diệp Tùy Vân.
“Nè, ăn lúc còn nóng cho đỡ đói.” Nghĩ một chút, cô bồi thêm câu: “Chỉ có anh có thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)