Thím lấy mũ đội lại cho cô, rồi kéo cô ra gốc cây lớn ven ruộng ngồi nghỉ.
“Trương Phượng Hà, con bé đang bệnh mà còn xuống làm, nói năng cho tích đức chút! Tự nhìn xem bà làm được bao nhiêu? Tôi thấy bà mới là kẻ dây dưa!” Thím Tú Anh lườm.
“Bà là cái thá gì mà lên giọng?” Chẳng biết bị chạm vào chỗ nào, bà Phượng Hà bùng nổ ngay.
Tiếng cãi vã to đến mức những người xung quanh vốn chỉ đứng xem cũng kéo lại gần.
“Thôi đi Phượng Hà, cả vùng này ai chẳng biết bà là hạng người gì. Con bé mới tới, lại bệnh, cuốc được ngần này là giỏi rồi.” Một người phụ nữ da ngăm lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)