“Để tôi nói cho mấy người biết! Nếu con tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ không để yên đâu!”
“Xin lỗi, xin lỗi, chúng tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”
“Hu hu hu... Chị ơi...”
Giữa tiếng ồn ào hỗn loạn, Tô Thanh Mạch cảm thấy đầu đau âm ỉ.
Cô khó khăn mở mắt, khẽ rên một tiếng và cố gắng chống người ngồi dậy. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một nhóm người đã vây lấy cô.
“Mạch Mạch, con sao rồi? Đầu có đau lắm không?” Một người phụ nữ trung niên xa mang vẻ ngoài hiền lành lo lắng hỏi.
“Ừm, cũng tạm ổn.” Tô Thanh Mạch mím môi, ánh mắt nhìn cảnh tượng xung quanh, đôi môi vốn nhợt nhạt càng thêm tái.
Cô cố giữ bình tĩnh hết mức có thể.
Nếu lúc vừa tỉnh dậy cô còn hơi mơ màng thì giờ đây những gì đang diễn ra trước mắt hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng.
Cô không quen biết một ai cả. Thậm chí quần áo họ mặc cũng chẳng giống trang phục của người hiện đại.
“Đây là nơi nào? Không phải mình bị tai nạn xe hơi sao?”
“Tôi còn hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút.”
Tô Thanh Mạch yếu ớt ngắt lời người phụ nữ đang định nói tiếp.
Những ký ức không thuộc về cô bỗng như một cuộn phim tua nhanh lướt qua trong đầu khiến cô gần như "quá tải".
Cô cần thời gian để sắp xếp mọi thứ.
“Ôi trời, được rồi. Mạch Mạch nghỉ ngơi đi. Ba mẹ và anh trai đều ở đây, không sao đâu.”
Người phụ nữ nuốt lại những lời định nói, nhìn mái đầu băng kín vết thương và gương mặt tái nhợt của con gái. Cuối cùng bà chỉ thở dài rồi quay sang đám người xung quanh: “Đi đi, đừng đứng đây nữa, để Mạch Mạch nghỉ ngơi một chút!”
“Chị Tú Bình, tôi...”
Người phụ nữ trẻ đang bế một đứa bé định lên tiếng thì đã bị mẹ của Tô Thanh Mạch xua tay đuổi khéo ra ngoài.
Chủ nhân của cơ thể này cũng tên Tô Thanh Mạch, là một cô gái 16 tuổi thuộc gia đình công nhân bình thường đang sống ở thành phố Kim Xuyên.
Ba mẹ cô đều làm ở nhà máy dệt, anh trai cô 19 tuổi vừa tốt nghiệp cấp ba năm ngoái và đang làm công nhân thời vụ trong nhà máy.
Nếu không có gì bất ngờ, năm nay anh cô sẽ được nhận vào làm chính thức. Gia đình cô sắp trở thành một gia đình có ba công nhân, điều vô cùng đáng tự hào vào thời điểm này.
Là con gái út duy nhất trong nhà, Tô Thanh Mạch được cả ba mẹ và anh trai cưng chiều hết mực.
Nhưng năm nay là năm 1974, phong trào "lên núi, về làng" đang diễn ra rầm rộ. Khu phố nơi gia đình cô sống đã thúc giục nhiều lần, nhà nào có con cái đến tuổi đều phải cử ít nhất một người đi tham gia lao động sản xuất và “được giáo dục” bởi nông dân nghèo.
Trước còn có thể lấy lý do con gái chưa tới tuổi để từ chối, còn hiện tại lại không cách nào tránh khỏi, con trai còn chưa được nhận vào làm chính thức nên không thể tính là có công việc, cũng không có khả năng gả đứa con gái mới 16 tuổi ra ngoài.
Gia đình đã bàn bạc và quyết định để anh trai Tô Thanh Niên đi thay. Mẹ cô sẽ để lại công việc của mình cho con gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

