Diệp Tiểu Tiểu ở lại thôn Thanh Sơn thêm hai ngày.
Trong hai ngày này, bề ngoài cô trò chuyện với Lưu Quế Phương, giúp chị dâu cả trông con, đấu võ mồm với anh hai, nhưng thực tế, cô đã tận dụng không gian của mình đến mức tối đa.
Nhân lúc đêm khuya thanh vắng, cô lén lút lẻn ra sân sau, vờ như “đi vệ sinh”, nhưng thực chất là mang một mẻ dược liệu đã trưởng thành trong không gian ra ngoài, mấy nhánh hoàng kỳ thượng hạng, một bụi đương quy và một bó nhỏ linh chi đã phơi khô.
Chỗ dược liệu này đủ cho cha mẹ bồi bổ suốt mấy năm.
Được tưới bằng nước linh tuyền, hiệu quả tăng gấp bội, đảm bảo điều dưỡng cơ thể hai người khỏe mạnh dẻo dai, sống thọ trăm tuổi!
Cô mang đống dược liệu ra, nói dối là “mua ở hiệu thuốc trên huyện”, khiến Lưu Quế Phương cảm động đến rơm rớm nước mắt, miệng không ngớt tấm tắc khen: “Con gái tôi đúng là hiếu thảo.”
Diệp Kiến Quốc cầm cây nấm linh chi lên, lật qua lật lại ngắm nghía, miệng tặc lưỡi kinh ngạc: “Cái này từ hình dáng đến sắc nước đều thuộc hàng hiếm, chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?”
Diệp Tiểu Tiểu xua tay: “Không tốn bao nhiêu đâu ạ, con nhờ người quen mua giùm đấy. Cha cứ yên tâm dùng, uống hết con lại mua tiếp.”
Tốn đồng nào đâu chứ? Toàn là đồ tự trồng cả đấy! Cơ mà lời này dĩ nhiên chẳng thể nói ra miệng.
Tần Phong đứng bên cạnh, nhìn thấy nét cười ranh mãnh thoáng lướt qua đáy mắt Diệp Tiểu Tiểu.
Trưa ngày thứ ba, cả nhà đang quây quần quanh bàn ăn cơm thì ngoài cổng bỗng vang lên tiếng chuông xe đạp dồn dập.
“Bí thư Diệp! Có điện báo! Điện tín từ bộ đội gửi về!”
Diệp Đại Sơn chạy vội ra nhận bức điện báo rồi đưa cho Tần Phong. Tần Phong mở ra xem, sắc mặt hơi biến đổi.
Tim Diệp Tiểu Tiểu nảy lên một nhịp: “Sao thế anh?”
Tần Phong đưa bức điện tín cho cô, ngắn gọn súc tích: “Có nhiệm vụ, yêu cầu anh phải lập tức quay về đơn vị.”
Diệp Tiểu Tiểu cúi đầu nhìn, trên tờ giấy điện báo chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Có nhiệm vụ khẩn cấp, về gấp. Trong ngày.”
Chết tiệt! Đây chính là cuộc sống của quân tẩu sao? Bảo đi là phải đi ngay lập tức?
Lưu Quế Phương vừa nghe đã sốt ruột: “Cái... cái này cơm còn chưa ăn xong mà! Sao bảo đi là đi liền vậy?”
Tần Phong đứng dậy, gật đầu với Diệp Kiến Quốc và Lưu Quế Phương: “Chú, thím, cháu xin lỗi. Quân lệnh như núi, cháu phải về ngay.”
Diệp Kiến Quốc xua tay: “Đi đi, đi đi, việc công của quốc gia là quan trọng nhất.”
Diệp Tiểu Tiểu đặt đũa xuống, đứng dậy: “Em đi cùng anh.”
Tần Phong nhìn cô, ánh mắt mang theo vẻ dò hỏi.
Diệp Tiểu Tiểu nhún vai: “Anh đi rồi em ở lại đây làm gì? Hơn nữa anh là người đàn ông của em, anh đi đâu em theo đó.”
Chủ yếu là sợ anh vừa đi khỏi, một mình em ở lại sẽ bị các bà cô bà thím bao vây tra hỏi: “Sao chồng cháu lại đi rồi”, “Có phải nó không cần cháu nữa không”... Nghĩ đến thôi đã thấy tê cả da đầu.
Lưu Quế Phương còn định nói thêm gì đó nhưng đã bị Diệp Kiến Quốc cản lại: “Cứ để con bé đi đi. Tiểu Tiểu, đi đường cẩn thận, tới nơi nhớ viết thư về nhé.”
Diệp Tiểu Tiểu gật đầu, vội vã thu dọn vài bộ quần áo, nhét gói dược liệu vào tay Lưu Quế Phương: “Mẹ, nhớ hầm lấy nước uống đấy!”
Nói rồi, cô theo Tần Phong bước lên xe Jeep, dưới ánh mắt dõi theo của cả gia đình, chiếc xe phóng vụt đi, cuốn theo một làn bụi mờ.
Mà lúc này, ở một góc khác của thôn Thanh Sơn, tại điểm thanh niên trí thức, một màn kịch hay ho cũng đang được diễn ra.
Lâm Uyển nằm trên giường, tay xoa xoa phần bụng hơi nhô lên, ánh mắt trống rỗng nhìn trân trân lên xà nhà.
Diệp Tiểu Tiểu... lại để con ranh đó thoát một kiếp. Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào đâu mà con tiện nhân đó lần nào cũng gặp dữ hóa lành? Dựa vào đâu mà viên sĩ quan kia lại đối xử tốt với nó như thế?
Ả trở mình, nghe thấy tiếng ho khan truyền đến từ phòng bên cạnh, trong lòng dâng lên một nỗi chán ghét tột cùng.
Vương Chính Dương cái đồ phế vật này, ngoài đánh người ra thì chẳng biết làm cái tích sự gì.
Nếu không phải gã uống nhầm bát thuốc kia, mình có đến mức rơi vào bước đường cùng như ngày hôm nay không?
Càng nghĩ ả càng tức, liền bò dậy, khoác thêm chiếc áo rồi bước ra ngoài.
Vừa bước qua cửa, ả đụng ngay Vương Chính Dương vừa đi đâu về. Nhìn thấy ả, mặt Vương Chính Dương trầm xuống: “Cô lại đi đâu đấy?”
Lâm Uyển chẳng buồn để ý đến gã, lách người định bỏ đi.
Vương Chính Dương túm chặt lấy cánh tay ả, giọng hạ rất thấp nhưng tràn ngập phẫn nộ: “Tôi hỏi cô định đi đâu!”
Lâm Uyển hất phăng tay gã ra, cười lạnh: “Tôi đi đâu liên quan gì đến anh? Tôi đi nghe ngóng tin tức về con tiện nhân Diệp Tiểu Tiểu đấy! Tôi không tin cái số nó lúc nào cũng đỏ như thế!”
Khuôn mặt Vương Chính Dương lập tức đỏ bừng, gân xanh trên trán giật giật: “Cô vẫn còn đi nghe ngóng về nó à?! Có phải trong lòng cô vẫn còn tơ tưởng đến cái thằng Tần Phong kia không?!”
Bị đâm trúng tim đen, mặt Lâm Uyển trắng bệch, sau đó thẹn quá hóa giận: “Tôi tơ tưởng ai thì can hệ gì đến anh! Anh quản được chắc?!”
“Tôi không quản được?!” Vương Chính Dương tức đến run bắn cả người, “Cô là vợ tôi! Trong bụng cô đang mang giọt máu của tôi! Ngày nào cô cũng tơ tưởng đến người đàn ông khác, cô bảo cái mặt mo này của tôi giấu đi đâu hả?!”
Lâm Uyển cũng bốc hỏa, giọng the thé chói tai: “Anh còn mặt mũi nói ra câu đó à! Nếu không phải do anh uống nhầm thuốc, tôi có phải hạ mình lấy anh không! Cái đồ vô dụng! Thằng thanh niên trí thức nghèo kiết xác! Cả đời này đừng hòng mong được về thành phố! Chỉ giỏi giở thói vũ phu đánh vợ!”
“Tao đánh mày?” Mắt Vương Chính Dương đỏ ngầu, “Tao đánh mày là vì mày đáng ăn đòn! Mày hạ thuốc Tần Phong, muốn ngủ với sĩ quan quân đội, kết quả lại để tao uống phải! Mày hại tao gánh cái danh lưu manh đồi bại, hại tao cả đời không về được thành phố, mày còn dám mở mồm chửi tao à!”
Lâm Uyển bị gã mắng đến cứng họng, nhưng ngọn lửa giận trong lòng lại càng bùng cháy dữ dội. Ả đẩy mạnh Vương Chính Dương một cái: “Anh cút đi cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy cái bản mặt anh nữa!”
Vương Chính Dương bị ả đẩy lảo đảo, va sầm vào khung cửa, ngọn lửa giận dữ lập tức bị kích nổ hoàn toàn.
Gã lao tới, tát thẳng một bạt tai vào mặt Lâm Uyển!
“Chát!”
Lâm Uyển bị đánh lệch cả mặt sang một bên, trên má lập tức in hằn năm ngón tay đỏ ửng.
Ả ôm lấy mặt, sững sờ. Giây tiếp theo, ả như phát điên lao vào, cào cấu túi bụi: “Mày dám đánh tao! Đồ súc sinh! Hôm nay tao liều mạng với mày!”
Hai người giằng co ẩu đả kịch liệt, từ trong phòng đánh ra tận ngoài sân, kinh động đến toàn bộ điểm thanh niên trí thức.
Mọi người nhìn theo, chỉ thấy trên ống quần ả thấm đẫm một mảng máu đỏ sẫm.
“Nguy rồi! Ra máu rồi!” Một nữ thanh niên trí thức hét toáng lên.
Khi tin tức truyền đến nhà họ Lâm, Vương Kim Phượng đang nấu cơm, chiếc xẻng xào rơi thẳng vào trong chảo.
“Cái gì?! Sảy thai rồi?!”
Mụ vứt luôn xẻng xào, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía điểm thanh niên trí thức. Lâm Lão Xuyên theo sau, mặt mày xám ngoét.
Đến điểm thanh niên trí thức, nhìn thấy Lâm Uyển nằm trên giường với gương mặt tái nhợt, yếu ớt không ra hơi, lại nhìn thấy vũng máu đỏ chói mắt dưới sàn, Vương Kim Phượng gào lên một tiếng rồi khóc lóc om sòm:
“Con gái số khổ của tôi ơi! Cái đồ trời đánh thánh đâm súc sinh kia! Nó đánh con gái tôi đến sảy thai rồi! Nó muốn lấy mạng cả nhà họ Lâm chúng tôi mà!”
Mụ xoay người lao thẳng về phía Vương Chính Dương, vừa cào vừa cấu: “Đồ trời đánh kia! Trả cháu ngoại cho tao! Trả con gái cho tao!”
Vương Chính Dương bị mụ cào nát cả mặt, vừa né tránh vừa gầm lên: “Là cô ta ra tay trước! Cô ta đẩy tôi trước!”
“Nó đẩy mày mà mày đánh nó thế à? Nó là phụ nữ có thai đấy! Mày còn có tính người không hả!” Tiếng gào của Vương Kim Phượng như muốn hất tung cả nóc nhà, “Đi! Theo tao lên công xã! Tao đi báo cáo, tống cổ mày vào tù!”
Lâm Lão Xuyên cũng bước tới, túm chặt lấy cổ áo Vương Chính Dương: “Thằng ranh con, chuyện này không xong đâu! Mày phải đền tiền! Bồi thường thiệt hại cho nhà họ Lâm tao!”
Vương Chính Dương bị ép vào đường cùng, cũng chẳng màng đến thể diện nữa, lớn tiếng chửi rủa:
“Đền tiền?! Dựa vào cái gì mà tao phải đền tiền?! Con gái nhà chúng mày là cái thứ tốt đẹp gì chắc?! Nó hạ thuốc Tần Phong hòng trèo lên giường sĩ quan quân đội, kết quả tao là thằng uống nhầm! Mẹ kiếp tao bị nó hãm hại đấy! Tao còn đang muốn đi tố cáo nó đây! Tội mưu hại quân nhân tại ngũ, nó phải đi tù rục xương!”
Lời này vừa thốt ra đám đông vây quanh xem náo nhiệt lập tức vỡ òa bàn tán.
“Cái gì? Hạ thuốc?”
“Muốn ngủ với sĩ quan á?”
“Trời đất ơi, con bé Lâm Uyển này ngày thường nhìn nhu mì thùy mị thế mà lại dám làm cái trò đồi bại này ư?”
Mặt Vương Kim Phượng xanh mét, xông tới định đánh Vương Chính Dương: “Mày nói bậy! Mày bôi nhọ sự trong sạch của con gái tao!”
“Bôi nhọ?!” Vương Chính Dương đẩy mạnh mụ ra, móc từ trong túi ra một gói giấy nhỏ, “Đây là cái gì?! Đây chính là gói thuốc nó đưa cho tao! Nó bảo là thuốc xổ kết quả là thuốc kích dục! Tao đã nhờ người kiểm nghiệm rồi! Nhà họ Lâm chúng mày nuôi dạy được đứa con gái ngoan quá cơ, hại người không thành lại hại trúng đầu mình!”
Đám người vây xem hoàn toàn sôi trào.
“Là thuốc kích dục thật à?”
“Hèn chi hôm đó thằng Vương Chính Dương lại làm cái trò kia ở đống rơm rạ...”
“Hóa ra Lâm Uyển định hại Tần Phong, kết quả lại hại trúng người đàn ông của mình!”
“Chậc chậc chậc, đúng là gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu mà!”
Lâm Uyển nằm trên giường, nghe những lời cãi vã bên ngoài mà mặt mày trắng bệch như tờ giấy. Ả muốn mở miệng phản bác, nhưng cơn đau dữ dội ở bụng khiến ả không thốt nên lời, chỉ có thể cắn chặt răng, nước mắt lăn dài trong câm lặng.
Xong rồi... Tất cả tan thành mây khói rồi...
Tin tức nhanh chóng truyền đến tai Diệp Kiến Quốc.
Ông đang ngồi ăn cơm ở nhà, nghe Diệp Đại Hà mang tin về, chiếc đũa trên tay khựng lại một nhịp.
“Sảy thai rồi à?” Ông hỏi.
“Sảy rồi bố.” Diệp Đại Hà gật đầu, vẻ mặt phức tạp, “Nhà họ Lâm với Vương Chính Dương đang đánh nhau túi bụi ngoài kia, một bên đòi bồi thường tiền, một bên đòi đi kiện, làm ầm ĩ hết cả lên.”
Lưu Quế Phương ngồi một bên cắn hạt dưa, nghe vậy liền chép miệng hai tiếng: “Đáng đời! Con ranh đó tâm địa còn nhiều ngóc ngách hơn cả củ sen, lần này thì quả báo nhãn tiền rồi nhé!”
Diệp Kiến Quốc đặt đũa xuống, trầm ngâm một lát rồi đứng dậy: “Tôi ra đó xem sao.”
“Xem cái gì mà xem?” Lưu Quế Phương giữ tay ông lại, “Chuyện nhà bọn họ, ông dính vào làm gì cho mệt xác?”
Diệp Kiến Quốc thở dài: “Tôi là bí thư chi bộ, trong thôn xảy ra chuyện lớn thế này, không quản không được. Ngộ nhỡ làm ầm lên, người của công xã xuống thì thôn mình cũng mất hết mặt mũi.”
Nói đoạn, ông khoác áo ngoài rồi bước ra khỏi cửa.
Trước cửa điểm thanh niên trí thức, người xem đã đứng vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.
Vương Kim Phượng ngồi bệt dưới đất gào khóc thảm thiết, Vương Chính Dương được mấy thanh niên trí thức che chắn, trên mặt và cổ chi chít vết cào rớm máu. Lâm Lão Xuyên đứng một bên, mặt đỏ tía tai chửi bới tay đôi với người khác.
Diệp Kiến Quốc rẽ đám đông bước vào, trầm giọng quát: “Tất cả câm miệng hết cho tôi!”
Một tiếng quát này tràn đầy uy lực, mang theo uy nghiêm vốn có của một bí thư chi bộ, hiện trường lập tức im bặt như tờ.
Ông quét mắt nhìn Vương Kim Phượng và Vương Chính Dương, lại liếc nhìn Lâm Uyển đang nằm trên giường trong phòng, chậm rãi cất lời:
“Vương Chính Dương đánh vợ là sai. Lâm Uyển làm những chuyện nhơ nhớp đồi bại kia càng sai hơn. Hai nhà các người, chẳng ai có quyền oán trách ai cả, kẻ tám lạng người nửa cân.”
Vương Kim Phượng há miệng định phân bua, nhưng bị Diệp Kiến Quốc trừng mắt một cái liền rụt lại.
“Còn muốn làm loạn nữa không? Được thôi, vậy thì đưa nhau lên công xã mà giải quyết.” Diệp Kiến Quốc cười lạnh, “Tiện thể tôi cũng muốn hỏi cho rõ, chuyện Lâm Uyển hạ thuốc Tần Phong có bị quy vào tội mưu hại quân nhân tại ngũ hay không? Có cần phải đưa ra tòa án quân sự xét xử không?”
Khuôn mặt Vương Kim Phượng thoắt cái trắng bệch không còn hột máu.
Diệp Kiến Quốc lại quay sang nhìn Vương Chính Dương: “Cậu đánh vợ dẫn đến sảy thai, chuyện này nói nhỏ thì là chuyện nội bộ gia đình, nói lớn ra là cố ý gây thương tích, đủ để kết án ngồi tù mấy năm đấy. Có muốn thử một phen không?”
Vương Chính Dương cũng sợ xanh mặt, cúi gằm đầu không dám hó hé nửa lời.
Diệp Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng: “Đều không muốn làm lớn chuyện nữa chứ gì? Vậy thì yên phận cả đi cho tôi! Đứa nào cần dưỡng bệnh thì dưỡng bệnh, đứa nào cần lao động thì đi lao động, đừng có suốt ngày bày trò quái đản nữa! Để tôi nghe thấy ai gây chuyện lần nữa xem”
Ông ngừng lại một nhịp, giọng nói lạnh lẽo như băng đá ngày đông:
“Tôi sẽ mở đại hội toàn thôn, bắt diễu phố thị chúng! Để cho tất cả mọi người cùng xem, cái thói lưu manh đồi bại sẽ nhận lấy kết cục thế nào!”
Toàn bộ hiện trường im phăng phắc, không một tiếng động.
Vương Kim Phượng không dám gào khóc nữa, Vương Chính Dương càng không dám ho he một câu.
Diệp Kiến Quốc liếc nhìn Lâm Uyển trên giường lần cuối rồi dứt khoát quay người rời đi.
Khi tin tức truyền đến doanh trại bộ đội, Diệp Tiểu Tiểu là người nghe điện thoại.
Nghe xong, cô ngẩn người mất ba giây, sau đó——
“Phụt... Ha ha ha ha!”
Cô cười đến mức gập cả người lại, suýt nữa thì vỗ đùi bôm bốp.
Tình tiết này lật ngược ngoạn mục quá đi mất! Trong nguyên tác làm gì có đoạn Lâm Uyển mang thai chứ!
Kết quả là Lâm Uyển sảy thai luôn? Vương Chính Dương dần cho Lâm Uyển một trận tơi bời?
Hai nhà xé xác nhau tanh bành? Cuối cùng bị bố mình ra tay trấn áp sạch sẽ?
Ha ha ha ha! Tình tiết này còn hấp dẫn hơn cả kịch bản mình tự biên tự diễn nữa!
Đây gọi là ác giả ác báo! Lâm Uyển muốn hại người, kết quả tự rước họa vào thân;
Vương Chính Dương cái gã vũ phu kia, đáng đời cưới phải đứa đàn bà độc địa hơn! Hai kẻ này tốt nhất nên khóa chặt lấy nhau, cả đời đừng hòng chia lìa!
Cô vừa cười vừa cúp điện thoại, về nhà cầm xẻng xào nấu nướng, miệng vẫn còn ngân nga câu hát.
Lâm Uyển ơi là Lâm Uyển, lần này chắc cô phải biết đường mà an phận rồi chứ?
Cơ mà... Với cái tính nết điên cuồng vặn vẹo của cô ta, chắc là không dễ dàng bỏ qua như thế đâu.
Thôi kệ đi, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, bà đây chẳng ngán cô đâu nhé!
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn buông xuống thật đẹp, rọi vào căn bếp nhỏ mang theo cảm giác ấm áp lạ thường.
Tần Phong vừa về tới nhà liền tựa người vào khung cửa, nhìn theo bóng lưng bận rộn của Diệp Tiểu Tiểu, nơi đáy mắt ẩn chứa nét dịu dàng mà chính anh cũng chẳng hề hay biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

