Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa mới tờ mờ sáng, Diệp Tiểu Tiểu đã bị Lưu Quế Phương “lôi cổ” ra khỏi chăn ấm.
“Dậy mau dậy mau! Mặt trời chiếu đến mông rồi! Hôm nay là ngày gì mà còn ngủ nghê thế hả!” Lưu Quế Phương tay cầm một bộ quần áo kiểu Lenin kẻ ca-rô đỏ giấu dưới đáy hòm, cùng với một chiếc lược, ánh mắt sáng rực.
Diệp Tiểu Tiểu mắt nhắm mắt mở ngái ngủ, đầu óc vẫn chưa khởi động xong: “Mẹ... Đi đăng ký kết hôn thôi mà, đâu cần phải long trọng thế này ạ...” Tối qua nghĩ đến chuyện hôm nay mình sẽ biến thành phụ nữ có chồng làm cô mất ngủ nửa đêm, vừa mới chợp mắt được một lát.
“Cái gì mà “thôi mà” hả?!” Lưu Quế Phương trừng mắt, nhét bộ quần áo vào lòng cô, “Đây là kết hôn đấy! Chuyện đại sự cả đời người! Mặc cho đàng hoàng tươm tất vào! Đừng để Tần Phong cảm thấy nhà chúng ta không coi trọng!” Vừa nói, bà vừa không nói không rằng bắt đầu chải đầu cho Diệp Tiểu Tiểu.
Diệp Tiểu Tiểu mặc cho mẹ ruột xoay như chong chóng.
Rửa mặt, chải đầu, Lưu Quế Phương tết cho cô hai bím tóc đen nhánh bóng mượt, lại dùng dây buộc tóc màu đỏ thắt thành hình nơ bướm, thay bộ quần áo kiểu Lenin kẻ ca-rô đỏ mà chỉ dịp Tết mới nỡ mang ra mặc.
Bộ quần áo hơi rộng một chút, càng tôn lên vòng eo thon thả mềm mại của cô. Lưu Quế Phương thậm chí chẳng biết moi từ đâu ra một chiếc gương tròn nhỏ bằng lòng bàn tay và nửa thỏi son môi không nỡ dùng, dặm cho cô chút phấn tự chế lên mặt, rồi bảo cô mím mím đôi môi vào lớp son đỏ thắm kia.
“Mẹ! Thế này khoa trương quá rồi đấy ạ!” Diệp Tiểu Tiểu nhìn mình trong gương môi đỏ răng trắng, hai bên má còn ửng hồng một cách mất tự nhiên, cảm giác chẳng khác nào búp bê trong tranh Tết.
“Khoa trương cái gì! Đẹp lắm!” Lưu Quế Phương lùi lại hai bước, ngắm nghía con gái từ trên xuống dưới, trong mắt lộ rõ vẻ hài lòng.
Phải công nhận một điều, khuôn mặt này của Diệp Tiểu Tiểu đúng là vô cùng xuất chúng.
Bình thường để mặt mộc đã đủ hút mắt người ta rồi, bây giờ hơi dặm chút son phấn vào lại càng thêm mày ngài mắt phượng, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng như son, kết hợp với bộ quần áo mang đậm nét đặc trưng thời đại và hai bím tóc thắt nơ đỏ, vừa có nét duyên dáng ngây thơ của thiếu nữ, lại vừa tăng thêm vài phần rực rỡ hiếm có.
Thằng nhãi ranh kia! Với nhan sắc này của con gái bà, muốn nắm thóp một gã sĩ quan trẻ người non dạ như Tần Phong chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Đàn ông ấy mà, đều là giống loài yêu bằng mắt cả thôi!
Bà là người từng trải, có cái gì mà không hiểu chứ!
Bà hài lòng gật đầu, lại dặn dò: “Lát nữa Tần Phong tới thì thùy mị nết na một chút! Đừng có hấp ta hấp tấp như hôm qua nữa! Nhưng cũng đừng làm bộ làm tịch quá, lúc cần cười thì cười, lúc cần nói thì nói! Lại còn nữa, trên đường nếu có ai hỏi thì cứ bảo lên công xã “làm chút việc”, đừng có nhắc đến chuyện đăng ký kết hôn, đợi cầm giấy chứng nhận về rồi hãy nói, nghe rõ chưa?”
“Con nghe rõ rồi, nghe rõ rồi ạ...” Diệp Tiểu Tiểu uể oải đáp lời.
Bữa sáng còn chưa kịp ăn được mấy miếng thì ngoài cổng sân đã vang lên tiếng động cơ xe jeep quen thuộc.
Tần Phong vẫn mặc bộ thường phục quân đội thẳng thớm đó, tóc tai chải chuốt gọn gàng tỉ mỉ, trên tay xách một chiếc túi lưới, bên trong đựng mấy gói bánh điểm tâm, cùng với hai cây thuốc lá hiệu “Đại Tiền Môn”, nhìn qua là biết chuẩn bị cho Diệp Kiến Quốc.
Anh vừa bước vào sân, ánh mắt liền dừng lại trên người Diệp Tiểu Tiểu đang đứng ở cửa nhà chính.
Diệp Tiểu Tiểu nhìn thấy rất rõ ràng, ánh mắt Tần Phong khựng lại một nhịp thấy rõ, ngay sau đó, trong đôi mắt sâu thẳm kia dường như có tia sáng lóe lên cực nhanh, rồi lập tức khôi phục lại vẻ bình thường, vành tai... Hình như hơi ửng đỏ lên một chút?
Diệp Tiểu Tiểu nở nụ cười ngọt ngào với anh! Nhìn thấy tai anh càng đỏ hơn nữa.
Chậc, bị nhan sắc của chị đây làm cho chấn động rồi đúng không?!
Nhưng mà... Hôm nay trông anh ta cũng rất bảnh bao phong độ.
Tốt lắm, đối tác nhan sắc cao, nhìn cũng thấy cảnh đẹp ý vui.
“Thím, chú, cháu đến đón Tiểu Tiểu ạ.” Giọng Tần Phong trầm ổn.
Lưu Quế Phương cười tươi như hoa nở, vội vàng đón lấy: “Ôi chao Tiểu Tần đến rồi đấy à! Mau vào nhà ngồi đi cháu! Ăn sáng chưa? Ăn thêm chút nữa nhé?”
“Cháu ăn rồi ạ, cảm ơn thím.” Tần Phong đưa túi lưới cho Lưu Quế Phương, “Chút lòng thành của cháu ạ.”
Lưu Quế Phương nhận lấy, miệng thì nói lời khách sáo nhưng ánh mắt lại liếc nhìn con gái, thấy Diệp Tiểu Tiểu vẫn đứng đó một cách “thùy mị nết na”, trong lòng bà càng thêm hài lòng.
Không có nhiều lời chào hỏi rườm rà, Tần Phong liền đề nghị xuất phát.
Diệp Tiểu Tiểu dưới sự “hộ tống” của cả gia đình bước ra khỏi cổng sân.
Trời đất ơi! Ngoài cổng sân từ sớm đã có một vòng dân làng vây quanh xem trò vui rồi!
Hôm qua tin tức xe jeep đến cầu hôn đã lan truyền khắp nơi, hôm nay lại thấy xe đến, ai cũng biết là có màn tiếp theo!
Lúc này nhìn thấy Diệp Tiểu Tiểu được ăn diện trang điểm đẹp như một bông hoa, cùng sánh vai bước ra với Tần Phong trong bộ quân phục hiên ngang, đám đông lập tức phát ra những tiếng bàn tán xôn xao và những tiếng hít hà kinh ngạc.
“Ôi chao! Con gái nhà họ Diệp trang điểm lên một cái trông đúng là như tiên nữ giáng trần ấy nhỉ!”
“Sĩ quan Tần trông cũng phong độ quá! Hai người đứng cạnh nhau đúng là xứng đôi vừa lứa thật!”
“Cái này không phải là chuẩn bị lên công xã đăng ký kết hôn đấy chứ? Nhanh thế cơ à?”
“Người ta là sĩ quan quân đội thời gian gấp gáp mà! Nhà họ Diệp phen này nở mày nở mặt rồi!”
“Con mụ Lưu Quế Phương kia cười kìa, mồm toét tận mang tai rồi!”
Lưu Quế Phương nghe thấy những lời bàn tán này, trên mặt là vẻ đắc ý không thể kìm nén được.
Bà đích thân chỉnh lại cổ áo cho Diệp Tiểu Tiểu, lại phủi phủi lớp bụi vô hình trên áo quân phục của Tần Phong, giọng nói sang sảng, cố ý để tất cả mọi người đều nghe thấy:
“Tiểu Tần à, đi đường lái xe cẩn thận nhé cháu! Chăm sóc Tiểu Tiểu cho chu đáo đấy! Về sớm một chút nhé!” Giọng điệu và thần thái kia nhìn kiểu gì cũng thấy có phần khoe khoang đắc thắng.
“Vâng, cháu biết rồi thím.” Tần Phong đáp lời, rất biết giữ thể diện cho bà.
Diệp Tiểu Tiểu bị cái trận thế này làm cho có chút không tự nhiên, cúi đầu rảo bước đi tới bên cạnh chiếc xe jeep.
Tần Phong nhanh hơn một bước, mở sẵn cửa ghế phụ cho cô: Hành động tỉ mỉ này lại kéo theo một tràng xuýt xoa hâm mộ từ đám đông.
Diệp Tiểu Tiểu ngồi vào trong xe, Tần Phong đóng cửa lại rồi vòng qua ghế lái.
Lưu Quế Phương bám vào cửa sổ xe, dặn dò thêm một câu cuối cùng: “Tiểu Tiểu, ngoan ngoãn nghe lời nhé con!” Sau đó, khi chiếc xe jeep nổ máy lăn bánh rời đi, bà dùng sức vẫy tay mãi cho đến khi chiếc xe rẽ qua khúc quanh đầu thôn khuất dạng.
Hạ tay xuống, nụ cười trên mặt bà lập tức thu lại, có chút vội vã quay trở vào trong sân.
Bà xoay người nháy mắt với Diệp Kiến Quốc vẫn đang đứng ở cửa, nói nhỏ: “Vào phòng!”
Vừa vào gian nhà chính, cửa vừa đóng lại, Lưu Quế Phương lập tức biến thành một con người khác.
Bà lấy ra xấp tiền Tần Phong để lại hôm qua, tốc độ nói cực nhanh:
“Bố nó này! Mau lên! Đếm trong chỗ tiền này ra ba trăm... Không, ba trăm năm mươi đồng! Ông mau chóng nhân lúc hôm nay mọi người đều đang chú ý đến chuyện Tiểu Tiểu đi đăng ký kết hôn, không ai để ý đến ông, lập tức đến đội sản xuất, lấp đầy cái lỗ hổng trên sổ sách cho tôi ngay! Một xu cũng không được thiếu! Chỗ tiền lẻ còn lại giữ lại lo chi tiêu đám cưới cho Tiểu Tiểu!”
Sắc mặt Diệp Kiến Quốc biến đổi: “Quế Phương, cái này... Đây là tiền sính lễ của Tiểu Tiểu mà! Sao có thể...”
“Tiền sính lễ cái gì mà sính lễ! Đây là tiền cứu mạng ông đấy!” Lưu Quế Phương ngắt lời ông, giọng vừa gấp vừa nhỏ, “Ông còn tưởng tôi không biết gì chắc? Ông tưởng những ngày qua tôi nơm nớp lo sợ là vì cái gì? Cứ nhìn thấy người mặc đồng chế là trong lòng tôi đánh trống liên hồi! Hôm qua con bé Tiểu Tiểu đột nhiên nằng nặc đòi lấy chồng là tôi đã thấy có gì đó không đúng rồi! Tối qua tôi đi hỏi Tú Vân, Tú Vân lỡ miệng nói ra chuyện ông Trần từng nhắc đến việc tốt nhất là có nhân sâm... Một trăm năm mươi đồng! Cái đồ già hồ đồ này! Sau này có gấp đến mấy cũng không được động vào tiền của đội sản xuất nghe chưa?!”
Bà hạ thấp giọng xuống, trên mặt lộ ra một nụ cười vi diệu khó tả: “... Hôm qua tôi nhìn thấy những vết tích trên người nó... Tuy xót con thật, nhưng điều đó cũng chứng tỏ đồng chí Tiểu Tần sức khỏe tốt, trai tráng khỏe mạnh! Con gái sau này... Khụ khụ, hạnh phúc không phải lo. Vạn nhất... Vạn nhất mà dính bầu thật thì ngày tháng cũng tính toán khớp được, không đến mức để người ta đàm tiếu dị nghị.”
Diệp Kiến Quốc nghe những lời này của vợ, cũng biết bây giờ không thể kéo chân sau của Tiểu Tiểu được, liền gật đầu: “Được! Tôi đi ngay đây!”
“Chờ đã!” Lưu Quế Phương lại gọi ông lại, “Bảo Đại Sơn với Đại Hà đi mua ít kẹo cưới, trên đường nếu có hợp tác xã cung tiêu thì mua thêm ít thịt nữa! Đừng mua nhiều quá, đợi hai hôm nữa Tiểu Tiểu bọn nó về thì làm đơn giản vài mâm, mời họ hàng thân thích với hàng xóm láng giềng thân cận đến ăn bữa cơm, cũng coi như làm cho chuyện này danh chính ngôn thuận.”
Diệp Kiến Quốc giấu tiền trong người, lén lút chuồn ra bằng cửa sau.
Diệp Đại Sơn và Diệp Đại Hà cũng được mẹ giao nhiệm vụ, một người thật thà gật đầu, một người tuy vẫn còn chút không vui vì em gái lấy chồng sớm như vậy nhưng cũng biết nặng nhẹ, lẳng lặng đi làm việc.
Lưu Quế Phương đứng một mình trong gian nhà chính, nhìn số tiền và phiếu chứng còn lại trên bàn, lại nhìn ra hướng chiếc xe jeep rời đi ngoài cửa sổ, thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Con gái à, đừng trách mẹ tính toán. Mẹ cũng là hết cách rồi.
Phen này lỗ hổng có thể lấp lại được, con cũng có nơi có chốn nương tựa.
Cái thằng bé Tần Phong kia... Nhìn qua là người đáng tin cậy. Những ngày tháng sau này, mẹ sẽ cố gắng bù đắp cho con. Con nhất định phải sống cho thật tốt đấy nhé!
Trên chiếc xe jeep đang lao nhanh trên con đường đất dẫn lên công xã.
Diệp Tiểu Tiểu ngồi ngay ngắn thẳng tắp, ngón tay vô thức mân mê góc áo, trong lòng thấp thỏm không yên.
Cô lén liếc nhìn Tần Phong đang chuyên chú lái xe bên cạnh, đường nét góc nghiêng khuôn mặt cứng cỏi, quai hàm bạnh ra đầy nam tính.
“Cái đó...” Cô cố tìm chuyện để nói, “Mẹ tôi... Lắm lời một chút, anh đừng để bụng nhé.”
Tần Phong nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng dường như khẽ cong lên một chút: “Không đâu. Thím rất tốt.”
Lại là một khoảng im lặng bao trùm.
Ngượng ngùng quá đi mất! Thế này là sắp đi đăng ký kết hôn rồi sao?
Với một người đàn ông quen biết chưa đầy một tuần, mới ngủ với nhau đúng một lần?
Diệp Hiểu Hiểu ơi là Diệp Hiểu Hiểu, cái thanh tiến độ cuộc đời này của mày có phải bị ai bấm nút tua nhanh rồi không?
Cô nhìn qua cửa sổ xe ngắm nhìn những cánh đồng và làng mạc đang lùi nhanh về phía sau, trong lòng mờ mịt một mảnh.
Khủng hoảng của gia đình chắc là có thể tạm thời xoa dịu được rồi chứ?
Còn về cô nàng trọng sinh Lâm Uyển kia...
Diệp Tiểu Tiểu siết chặt nắm đấm.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
