Bầu trời xanh áp đến cực thấp, đám con nít hoạt bát lanh lợi, trên mặt tràn trề nụ cười vui vẻ, sạch sẽ. Ngoài những đứa nhỏ này, tụi Lương Thâm cũng chơi rất thỏa thích, cười vui vẻ kêu la không ngừng.
Nhưng đột nhiên, có người đụng trúng Lương Thâm từ phía sau, chân Lương Thâm loạng choạng, lúc thấy sắp té ngã, cậu bất giác kéo người bạn nhỏ bên cạnh. Động tác liên tiếp này khiến hai đứa nhỏ đứng không vững, chỉ nghe tiếng ngã bịch xuống đất. Bạn nhỏ bên cạnh bị Lương Thâm kéo té ngã trên mặt đất. Lần này cậu bé ngã không nhẹ, cổ tay đập lên mặt đất, trực tiếp chảy máu. Trẻ con ở chỗ này không phải loại yếu đuối, cho dù thấy máu, bé trai cũng chỉ hơi sửng sốt chứ không òa khóc.
Điền Điềm ở tổ bên cạnh Lương Thâm, đối diện với bé trai. Tuy cậu không thấy rõ nhưng nhất định là do cô nhóc không sai.
Bé trai hung dữ nhìn về phía Điền Điềm: "Sao cậu lại đẩy tôi?"
Vẻ mặt của cậu bé và ánh mắt của những người khác khiến Điền Điềm không trả lời được, đến khi phản ứng lại, cô nhóc sợ đến mức khóc thành tiếng: "Hu hu hu hu, không phải tôi. Cậu, cậu đừng nói lung tung..."
"Vậy chính là cậu làm!" Tiểu Vĩ lại chỉ vào Lương Thâm, "Cậu kéo tôi, còn đẩy tôi."
"Cậu làm, cậu làm! Đồ nhát gan không thừa nhận!"
"Cậu mau xin lỗi Tiểu Vĩ đi...!"
Mọi người nắm tay nhau vây quanh Lương Thâm, giọng xí xô xí xào chói tai.
Lương Thâm bịt lỗ tai, mắt to ứa lệ. Cậu đang chơi vui vẻ, hoàn toàn không đẩy ai, dựa vào đâu mà bắt cậu xin lỗi?
Tình hình bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của người lớn. Trong chốc lát, viện trưởng Phùng đến đây kéo mấy đứa nhỏ ra. Giang Đường đi đến bên cạnh Lương Thâm, không đợi Giang Đường nói chuyện, Lương Thâm đã ôm đùi cô khóc nức nở.
"Cậu ấy đẩy Tiểu Vĩ!" Một bé gái trong đó lớn tiếng rít lên.
Nếu là trước đây, Giang Đường nhất định sẽ đứng về phía người khác vô điều kiện, dù sao tính tình Lương Thâm không tốt, bắt nạt người ta quen rồi. Nhưng bây giờ, cô tin tưởng con của mình.
Giang Đường cụp mắt nhìn Lương Thâm, cẩn thận ôm lấy cậu, dịu dàng hỏi: "Con không làm thật sao?"
"Con không có." Lương Thâm nghẹn ngào: "Do, do Điền Điềm làm."
Mũi cậu đo đỏ, khổ sở trong lòng, "Mẹ, mình về nhà đi, con không muốn ở đây..."
Bạn nhỏ nơi này không tốt chút nào, chẳng phân biệt tốt xấu đã mắng cậu. Rõ ràng là cậu không hề làm gì cả!
"Điền Điềm sẽ không đẩy ai đâu." Trần Tử Nhàn bế Điền Điềm đang nức nở, ánh mắt nhìn Giang Đường và Lương Thâm mang theo sự khó chịu âm ỷ.
Lương Thâm: "Chính là nó!"
Lông mày lá liễu dài nhỏ của Trần Tử Nhàn nhướng cao, lạnh giọng chất vấn: "Con nhìn thấy à?"
Ngũ quan cô ta có tướng cực kỳ cay nghiệt, lạnh lùng. Tuy diện mạo đẹp đẽ nhưng không có sự dịu dàng của phái nữ, nghiêm túc lên càng khiến chân người khác phát lạnh. Bây giờ, khí thế cả người cô ta đều dùng trên người Lương Thâm, tức khắc khiến Lương Thâm á khẩu không trả lời được. Sau khi sửng sốt một hồi lâu, Lương Thâm nhẹ nhàng lắc đầu. Cậu đưa lưng về phía Điền Điềm, chắc chắn không thấy, nhưng cậu biết là do cô nhóc làm.
Trần Tử Nhàn dời tầm mắt, "Lương Thâm, con nít không được nói dối, cũng không được trốn tránh trách nhiệm."
Mí mắt Lương Thâm rũ xuống, giọng nói vô lực: "... Con không có."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

