Cậu vén tay áo lên, chủ động hỗ trợ rửa rau, rót nước, cần cù túi bụi. Giang Đường bật cười, không cần nghĩ cũng biết vì sao cậu chạy ra đây.
Lương Thâm rửa cà chua trong chậu một cách qua quýt, bĩu môi nhỏ giọng oán giận với Giang Đường: "Mẹ, con không thích bà cụ kia."
Giang Đường hỏi: "Tại sao con không thích?"
Cậu đáp: "Dữ dằn, không có lễ phép, không thích."
Xem ra, câu này mới là điều cậu thực sự muốn nói.
Lương Thâm thật sự rất nhớ bố cậu. Nghĩ kỹ lại, tuy rằng bố cũng hung dữ, không dịu dàng nhưng bố rất rộng rãi, bất kể mình muốn gì thì bố đều mua về ngay, có thể nói là muốn gì được nấy. Sau khi ở thôn trấn lạc hậu khép kín lâu rồi, cậu càng nhớ nhung tháng ngày không buồn không lo, không phát sầu vì kiếm sống ban đầu.
Lương Thâm không ngừng than ngắn thở hài, hận không thể mọc cánh bay đến chỗ bố cậu ngay lập tức. Nhưng... cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi.
Sau khi chuẩn bị, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Giang Đường bắt đầu nấu cơm.
Giang Đường biết mình không giỏi nấu ăn nên chuyên chọn những món đơn giản cho bữa tối. Người già không thể ăn mặn nên lúc bỏ muối, cô cẩn thận lại cẩn thận, chỉ sợ tay run lên rắc nhiều. Rất nhanh, ba món ăn một canh đã làm xong.
Giang Đường cẩn thận bưng nồi canh rau này, quay đầu nói với Lương Thâm: "Con lấy trứng xào bỏ vào giúp mẹ đi."
Lương Thâm gật đầu lia lịa bảo được. Chờ Giang Đường vừa đi, con ngươi cậu xoay tròn, ý xấu trỗi dậy.
Cậu rón ra rón rén đi tới trước bếp lò, tay nhỏ lục lọi hũ đựng gia vị khắp nơi, tìm được đường trắng, rắc vào chính giữa món cà rốt xào thịt kia.
Lương Thâm vừa rắc vừa cười hí hí, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ngọt không chết được bà à..."
Cho bà già kia dữ như vậy, bây giờ cậu sẽ cho bà ta nhớ kỹ, sau này không dám hù dọa bọn cậu nữa!
Sau khi rắc gần nửa hủ đường trắng, cuối cùng Lương Thâm cũng thu tay. Cậu cầm đũa trộn đều, lúc này mới bưng cà rốt đắc ý ra khỏi cửa.
Lương Thâm hoàn toàn không sợ anh trai và em gái trúng chiêu. Cậu biết ba anh em bọn họ đều không thích ăn cà rốt, Giang Đường cũng không ăn bao nhiêu. Vì vậy, người gặp xui xẻo trước hết nhất định là bà lão yêu quái kia.
Dường như nghĩ tới hình ảnh chật vật của bà lão yêu quái, Lương Thâm không kiềm được cười khà khà ra tiếng.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của cậu, PD quay phim đi theo phía sau thở dài. May thay bố đứa nhỏ này là Lâm Tùy Châu, nếu đổi lại cậu, sớm đã bị người ta đánh cho tàn phế.
*ủa*
Chén đũa đã chuẩn bị xong, Sơ Nhất dìu đỡ bà cụ Tô đi đến trước bàn ăn.
Lương Thâm ngồi đối diện bà cụ, nhìn mặt mũi dữ tợn và vẻ mặt nghiêm túc của cụ già, cậu nuốt nước bọt ừng ực một tiếng, trong lòng không nén được sợ hãi.
"Con nấu cơm không ngon lắm, cũng không biết có hợp khẩu vị mẹ không." Hai tay Giang Đường nắm chặt, khẩn trương nhìn bà.
Bà cụ Tô không lên tiếng, lò mò cầm đũa lên.
Lông mi Lương Thâm run rẩy, dè dặt đẩy đĩa cà rốt xào thịt này đến trước mặt bà cụ một cái.
Tay bà không ngừng run rẩy, khiến tim Lương Thâm run theo cùng. Ngay lúc bà cụ Tô sắp gắp sợi cà rốt lên, đột nhiên Sơ Nhất gắp đồ ăn cho bà cụ.
"Mẹ cháu làm cà tím xào trứng ngon lắm, bà nếm thử đi ạ."
Nhìn bà cụ ung dung thong thả nhai trứng gà, trong lòng Lương Thâm đấm ngực dậm chân.
"Lương Thâm, ăn cơm đi, ngây người làm gì thế?" Giang Đường múc chén canh cho con trai nhỏ, "Chờ mẹ đút cho con ăn à?"
Lương Thâm mím môi, cầm muỗng nhỏ, húp canh từng ngụm từng ngụm nhỏ. Canh này nhạt toẹt, nhắm mắt không nhìn còn tưởng rằng đang uống nước lọc. Cậu vừa uống vừa cẩn thận liếc nhìn bà cụ Tô ngay phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


