Hết chương 79
Ngày thứ hai, mưa dầm vẫn kéo dài, Lương Thâm và Sơ Nhất đang chơi đùa vui vẻ với bọn Đàm Luận Lăng. Giang Đường không chờ ở khách sạn, cô quyết định dẫn bé Mộc Đầu ra ngoài mua hai bộ quần áo. Lần ra ngoài này, gói hành lý của bé Mộc Đầu rất giản dị, toàn bộ gia sản gộp lại còn không nhét đầy một ba lô, đặc biệt là đôi giày cậu đang mang, không biết rách bao nhiêu lỗ, vừa nhìn đã thấy đáng thương.
Sau khi hỏi lễ tân khách sạn chỗ mua quần áo, Giang Đường dẫn cậu bé chuẩn bị ra ngoài.
Thấy bọn họ sắp đi, Thiển Thiển đang chơi vui vẻ với Hạ La lập tức không chơi nữa, la hét muốn ra ngoài cùng.
Giang Đường rất bất đắc dĩ: "Bên ngoài trời mưa, mẹ sẽ trở về nhanh thôi."
"Không chịu, không chịu, con cũng muốn đi." Thiển Thiển lắc đầu nguây nguẩy, cánh tay nhỏ ôm đùi Giang Đường không buông.
Con bé chơi nhõng nhẽo quen rồi, khiến Giang Đường không có cách nào. Nhìn bầu trời âm u bên ngoài, Giang Đường ôn tồn nói: "Anh trai không ra ngoài, chị Hạ La cũng không ra ngoài, mẹ dẫn hai đứa con không tiện lắm."
Thiển Thiển phồng má, nhất định không chịu, hiển nhiên không nghe lời cô.
Đang giằng co, Hạ Hoài Nhuận nghe thấy động tĩnh bèn dẫn Hạ La đi ra từ bên trong.
Thấy có người tới, mắt Thiển Thiển lập tức sáng lên, giọng mềm mại, đáng yêu nói: "Chú Hạ, mẹ con muốn ra ngoài một mình, mẹ trông xinh đẹp như vậy, lại ở nơi xa lạ, lỡ như đi lạc thì làm sao bây giờ? Con muốn đi theo chăm sóc mẹ nhưng mẹ không cho, chú mau khuyên mẹ giúp con đi."
Giang Đường nghe cô bé nói như vậy thì dở khóc dở cười, cô không nhịn được nhéo khuôn mặt của cô bé: "Con nói ai sẽ bị lạc?"
Thiển Thiển quấn quít Giang Đường đến cùng, khóe miệng gần như sắp trễ xuống tới cằm: "Mẹ sẽ bị lạc, mẹ sẽ bị lạc, người lớn cũng sẽ bị lạc! Mẹ không thể đi một mình, con không cho mẹ đi một mình!"
Nhìn Thiển Thiển dính chặt lấy, Hạ Hoài Nhuận cũng bất giác bật cười, nói: "La La cũng muốn ra ngoài, dù sao cũng không xa, đi cùng luôn nhé."
Giang Đường cau mày, hơi do dự: "Nhưng mà..."
Mặt mày Hạ Hoài Nhuận dịu dàng: "Tôi bế Thiển Thiển là được."
Hạ La cũng nói theo: "Cho Thiển Thiển đi cùng đi, cô ơi ~"
Nếu trẻ con đều khẩn cầu đến nước này, nếu như cô không đồng ý nữa thì hơi quá đáng.
Khách sạn cách chợ một con đường, đi bộ khoảng mười phút là đến.
Rất nhanh, mấy người họ đến một tiệm bán quần áo trẻ em.
Mùi hương, màu sắc cổ xưa cũng được trang trí ở cửa hàng trong trấn cổ, hai cậu bé gỗ chiêu tài được đặt ra trước cửa, vừa tinh xảo vừa vui tươi.
Giang Đường đẩy cửa gỗ, chuông gió bát giác treo trêи cửa leng keng vang vọng.
"Vào đi, bé Mộc Đầu."
Cô tránh đường, nhưng bé Mộc Đầu không nhúc nhích.
Ánh mắt cậu bé nhìn quanh cách trang trí và các loại quần áo đủ màu trong cửa tiệm trang nhã, không nhịn được ngoéo ngón chân, tự ti khiến cậu lùi về sau, không thể tiến lên chút nào.
Giang Đường hiểu rõ tâm tình lúc này của bé Mộc Đầu.
Bởi vì cô cũng từng trải qua.
Ánh mắt Giang Đường lóe lên, vẫn không vạch trần, cô đi vào trước, ngại ngùng nói với bà chủ: "Giày của tôi hơi bẩn, làm ướt sàn nhà của chị rồi."
Ngoại hình cô xinh đẹp, đôi mắt sáng ngời rực rỡ, khiến cả cửa hàng đều bừng sáng theo. Bà chủ mở cửa tiệm lâu như vậy nhưng chưa từng thấy cô gái đẹp như thế, vội vàng nói: "Không sao, không sau đâu, lát nữa lau là được rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
