Gà, vịt, ngỗng mà Đàm Luận Khiêm mua được chia ra chứa trong lồng trúc, con nào con nấy đập cánh phành phạch cực kỳ không an phận.
So với những con vật mà nói, bọn nhóc càng không an phận hơn.
Trong ba con gia cầm, con ngỗng trắng lớn này có thể nói là uy phong cực, sống trong thôn xóm nghèo khó, lạc hậu mà con ngỗng trắng vẫn lớn béo bở, đẹp đẽ, lông ngỗng trắng tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Nó vùi trong lồng tre, mắt ngỗng híp lại, như đang chê cười sự nhỏ yếu của con người.
Lương Thâm bị ánh mắt này nhìn khó chịu, cậu cầm lấy một hòn đá nhỏ ném vào trong.
"Quác...!"
Con ngỗng trắng lớn bị chọc tức liền mở hờ cánh tựa như đe dọa, tiếng kêu của nó tương tự như vịt nhưng dữ dội, oai phong hơn nhiều. Lương Thâm sợ đến nỗi ngồi bệt xuống đất, chờ sau khi phản ứng lại, bên tai truyền đến tiếng cười của Trần Mập Mạp.
Sau khi cười xong, Trần Mập Mạp ôm bụng tròn vo chỉ vào Lương Thâm chế giễu một trận: "Lương Thâm, cậu là đồ nhát gan, bị ngỗng dọa rồi."
Lương Thâm ngồi dậy từ dưới đất, hơi tức giận: "Tôi không phải đồ nhát gan, không được nói tôi là đồ nhát gan!"
Trần Mập Mạp làm mặt quỷ: "Lêu lêu lêu, cậu chính là đồ nhát gan!"
Thấy hai đứa không hiểu ra sao mà cãi nhau, Hạ La và Đàm Lăng vây quanh, trong chốc lát, Thiển Thiển cũng chạy ra từ bên trong.
Nhìn hai người la hét ỏm tỏi, Thiển Thiển bịt lỗ tai hỏi: "Các anh sao thế?"
Lương Thâm tức giận đỏ mặt tía tai: "Nó nói anh là đồ nhát gan!"
Trần Mập Mạp tiếp tục làm mặt quỷ khiêu khích: "Cậu bị ngỗng dọa, cậu chính là đồ nhát gan."
Lương Thâm khẽ cắn răng, nhào tới không chút suy nghĩ, Trần Mập Mạp không cam lòng yếu thế, cũng đánh trả trở lại.
Trần Mập Mạp tuy mập, nhưng là mập giả, sức lực vẫn không lớn bằng Lương Thâm, trong chốc lát đã bị cậu đè trêи mặt đất.
Nhìn hai đứa không sao giải thích được mà đánh nhau, viền mắt Thiển Thiển đỏ lên, giọng nói nho nhỏ khuyên can: "Đừng mà các anh, đừng đánh nữa, như vậy là đánh chết người đó..."
"Đừng đánh nữa ~"
Khuyên bảo không được, Thiển Thiển ngừng nói, nghẹn ngào khóc hu hu, Đàm Luận Lăng bên cạnh chớp mắt, lấy một mảnh khăn vuông đưa đến tay Thiển Thiển đầy ga lăng. Sau khi nhìn cô bé vẫn đang khóc không phản ứng, Đàm Luận Lăng lặng lẽ khom lưng lau nước mắt giúp Thiển Thiển.
Cảnh này trong sáng lại tươi đẹp, PD quay phim không kiềm được điều chỉnh góc độ, cảnh quay thơ mộng và duy mỹ cực kỳ.
Đàm Luận Lăng kế thừa gương mặt dịu dàng, tinh tế của bố mẹ, dù tuổi còn nhỏ nhưng trong xương đã toát ra khí chất cao quý lành lạnh của bố lúc tuổi xuân thì. Thiển Thiển rất mềm mại, đáng yêu, khóc lên càng khiến người khác thương hơn.
Trợ lý đạo diễn cắn hạt dưa răng rắc răng rắc, không nhịn được kề tai nói nhỏ với đạo diễn An bên cạnh: "Đạo diễn, có giống thanh mai trúc mã trong tiểu thuyết ngôn tình không?"
Nghe nói như thế, đạo diễn An nhìn sang, thấy hình ảnh hạnh phúc này, cơ thể ông giật một cái, đừng nói, đúng là giống thật. Ngay sau đó, ông phản ứng lại, hung hãn trừng trợ lý một cái: "Cmn cậu đừng nói bậy!"
Biết đây là con gái của ai không mà gán ghép lung tung thế hả! (1)
(1) Nghĩa gốc: Kéo xứng lang (拉配郎) câu nói dân gian dùng để chỉ những người bảo thủ trong suy nghĩ, định chuyện kết hôn của con cái, ép buộc những đôi nam nữ không có tình cảm ở bên nhau
Nếu chuyện này bị Lâm Tùy Châu biết... Ông cũng đừng hòng sống nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)