Anh gật đầu: "Thật."
Giang Đường thở phào nhẹ nhõm: "Không phải nghĩ nhiều không tốt, dù sao bây giờ chúng ta đã ly hôn rồi."
Ánh mắt anh sắc bén, đột nhiên hơi bực mình: "Nếu tôi thật sự lén phén với nữ minh tinh kia, em cũng không giận sao?"
"Không, bây giờ anh có cuộc sống của chính mình, tôi là vợ cũ, không can thiệp."
Chỉ là hơi đáng tiếc, nếu Lâm Tùy Châu thật sự có người phụ nữ khác, cô sẽ không thể đêm khuya vui vẻ nồng nhiệt cùng anh, dù sao... Lâm Tùy Châu đúng là một đối tượng khơi gợi cảm xúc vô cùng xuất sắc.
Cô thở dài: "Con trai, nếu con coi trọng con gái nhà ai, nhớ nói sớm với mẹ một trước một tiếng, để mẹ có chuẩn bị."
"Chuẩn bị gì cơ?"
"Chuẩn bị tìm nhà tiếp theo."
Giang Đường sầm mặt: "Giám đốc Lâm, anh có thể giữ một ít tính trẻ con không?"
Khóe môi Lâm Tùy Châu khẽ nhếch: "Thay vì ước với mưa sao băng, không bằng em ước với tôi, em ước cái gì, tôi cho cái đó."
Ánh mắt cô lóe lên, cố tình dụ dỗ, thân thể bỗng áp sát vào, ghé vào lỗ tai anh nhẹ giọng thỏ thẻ: "Vậy... tôi ước một phần thật tình của anh."
Phía trước là đèn đỏ, anh đạp phanh xe trong hoảng hốt, thân thể Giang Đường lảo đảo, hoa mắt chóng mặt.
Cô vội vàng nhìn ra phía sau, sau khi thấy ba đứa nhỏ vẫn bình yên vô sự mới thở phào nhẹ nhõm, cô oán giận nhìn anh: "Anh làm gì đấy?"
"Xin lỗi."
Bàn tay nắm vô lăng của Lâm Tùy Châu siết lại, mắt nhìn phía trước cũng không ngẩn ngơ nữa.
Khúc dương cầm du dương trong buồng xe, thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười trong sáng của bọn nhỏ.
Lâm Tùy Châu đều không nghe thấy, anh chỉ nghe được câu kia [Tôi ước một phần chân tình của anh.]
Tình, anh có.
Chân tình, chưa bao giờ có.
Lâm Ái Quốc luôn nói tính cánh anh đơn bạc, cho dù trai gái thành đôi, ngày sau cũng cô đơn sống quãng đời còn lại. Bà nói anh cần một phần chân tình, một ngày nào đó sẽ nhận được phần chân tình này.
Nhưng mà...
Chưa ai cho anh.
Lâm Tùy Châu cẩn thận nhìn Giang Đường, người phụ nữ nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng ấm tự nhiên, đường nét gò mà dịu dàng lưu luyến.
Nếu anh cho, cô sẽ quý trọng sao?
Hoặc là nói, cô thật sự muốn sao?
"Cu Châu, sắp tới cao tốc rồi, con nghĩ gì đấy?"
Giang Đường cảm thấy hồn vía anh lên mây có chút kỳ lạ, hơi nhướng mày, đột nhiên nhận ra có lẽ anh xem lời phía trước là thật.
"Tôi giỡn thôi, anh đừng nghĩ nhiều."
"Tôi không nghĩ nhiều."
Ánh mắt Giang Đường hoài nghi: "Thực ư?"
Bây giờ cô trẻ trung, ngoại hình đẹp, cũng không thể lãng phí thời gian trêи củi gạo dầu muối, chuyện này quả thật là sỉ nhục với một tiên nữ như cô.
Lời này vừa dứt, đột nhiên Lâm Tùy Châu cười lạnh: "Chỉ là không biết...
em còn có nhà tiếp theo hay không."
Anh cũng rất muốn xem, tên nào không có mắt lại tìm người phụ nữ Lâm Tùy Châu từng cưới.
Hai người phía trước giương cung bạt kiếm, ba đứa nhỏ phía sau đầy mờ mịt.
Thiển Thiển đến gần mặt Sơ Nhất, nhỏ giọng hỏi: "Bố mẹ đang nói gì vậy nhỉ?"
Sơ Nhất hơi trầm tư, vỗ vỗ đầu cô bé: "Em không nên biết chuyện này thì tốt hơn."
Thiển Thiển chỗ hiểu chỗ không, đột nhiên cau mày: "Có phải... bố mẹ muốn đuổi Lương Thâm đi không?"
Lương Lâm trợn to mắt: "Tại sao đuổi anh đi?"
Thiển Thiển đáp: "Vì anh không ngoan nên mẹ muốn tìm nhà tiếp theo giúp anh."
Lương Thâm rất không phục: "Em mới không ngoan, em không ngoan nhất, con sên khóc sướt mướt, lêu lêu lêu."
"Nói bậy nói bậy, mẹ sẽ không đuổi em đi đâu!"
"Đuổi em đấy, đuổi em đấy!"
Cách Sơ Nhất, hai con gà nhỏ bắt đầu mổ nhau.
Anh hai bị kẹp ở giữa rất khó xử, một chốc khuyên ngủ em trai, một chốc dỗ dành em gái, bận rộn rất lâu, cuối cùng xe cũng dừng lại.
Bọn họ đã đến sông Thanh Tuyền.
Sơ Nhất thở phào nhẹ nhõm, theo bố mẹ xuống xe.
*ủa*
Thời tiết hôm nay rất tốt, trời cao không mây, xanh quang đãng.
Nước biếc phản chiếu núi xanh, một vùng phong cảnh tự nhiên tuyệt mỹ.
Xung quanh còn có mấy chiếc xe riêng đỗ lại, đã có không ít người chiếm chỗ.
Lâm Tùy Châu mang lều bạt đi tới gò núi: "Ngay đây đi."
Phong cảnh đẹp, nhìn cũng xa.
"Được." Giang Đường gật đầu, vào trong xe lấy đồ.
Cô đi gấp, không chú ý giẫm lên một viên đá cuội, khi thấy cô sắp vấp ngã, một đôi tay vội vẽ kéo cánh tay cô lại.
"Cẩn thận chút."
Giọng nói ôn hòa, tựa như ngọc thạch.
Trong lòng Giang Đường khẽ động, ngước mắt nhìn lại.
Dung mạo anh dịu dàng, giống như hằng ngày.
"Giang Đường, đã lâu không gặp."
Anh cười với cô, chậm rãi buông lỏng cánh tay đang kéo cô.
Giang Đường cẩn thận đứng vững: "Anh Hạ cũng ở đây ư?"
"Nghe nói đêm nay có mưa sao băng sao, tôi bèn đưa La La tới xem thử, cũng nhân dịp đã lâu không ra ngoài chơi đùa với con bé rồi." Dứt lời, anh rũ mắt nhìn cô: "Cô thì sao?"
Giang Đường gãi đầu, có chút không biết đáp thế nào.
Hôm qua còn nghĩ về Hạ Hoài Nhuận, hôm nay liền gặp, bạn nói xem chuyện này có trùng hợp không?
"Tôi cũng đưa con đi cắm trại."
Anh chỉ tay, Giang Đường nhìn thấy một chiếc ô tô màu xám bạc đỗ dưới tàng cây, bên cạnh nó, chính là chiếc xe việt dã màu đen của Lâm Tùy Châu.
Hết chương 62
Đã có chương 63
Mười giờ đêm.
Lâm Tùy Châu vẫn không có ý định quay về, Giang Đường thu xếp cho mấy đứa trẻ ngủ, lúc này mới về phòng khách nghỉ ngơi.
Mới vừa rửa mặt xong, lên giường. Khi cô chuẩn bị dùng notebook kiểm tra lại kịch bản thì wechat truyền đến tin tức, là Julia.
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Danh sách diễn viên chính của [Chồng tôi là tên cặn bã] đã được xác định, nam chính do Lịch Trường Phong đóng vai, nữ chính là Giải Thiên Sầu, thời gian bấm máy được xác định vào giữa tháng bảy, tuần sau sẽ chính thức tuyên truyền trêи mạng, nếu tiện thì chị hãy đăng ký một tài khoản weibo, đến khi đó dễ tag chị.]
[Đường Ăn Trẻ Em: Nhanh vậy sao?]
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Không nói gạt chị, bộ kịch này của chị là do ông chủ tự mình chọn, anh ấy còn rất coi trọng.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

