Anh nhìn Sơ Nhất, hốc mắt sâu thẳm khiến bàn chân cậu phát lạnh. Chốc lát, cậu khẽ gật đầu.
[Bát gia V: Một bạn fans gửi bài, nàng tiên cá vốn là cá. [video]]
Video cậu tung ra chỉ vỏn vẹn 1 phút 50 giây, tuy máy ảnh rung lắc rất mạnh nhưng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của người phụ nữ chút nào.
Làn nước dập dờn, ánh sáng lay động, cô nổi bật trêи một mảnh xanh thẳm, da trắng mê người, trong mắt như có một vùng trời đầy sao.
[Hôm nay Cẩm Chanh đổi mới: Đây là tiên nữ nơi nào tới, mặt mộc hả? Giá trị nhan sắc này muốn lên trời à?]
[Cẩm Chanh Tiểu tiên nữ: Mẹ ơi con biết yêu rồi!!]
[Bạn đoán kẹo thủy tinh nào: Nàng... nàng tiên cá?????]
[Tôi chỉ là một khối bánh quy nhỏ: Hôm đó tôi cũng nhìn thấy ở thế giới đáy biển!!!!! Lúc đó một cô gái như tôi suýt nữa cong luôn.]
[Đừng nói dối tôi: Đừng đi thế giới đáy biển phía trước, khi đó suýt chút nữa tôi bỏ bạn trai để đi tỏ tình rồi [Che mặt]]
[Hoàng A Mã: Trong vòng ba phút, ta muốn toàn bộ thông tin của cô gái này.]
[Hoàng tử: A mã, người tìm vợ của nhi thần làm gì?]
"......"
Bát gia là một weibo V (1) trêи mạng, sở hữu hàng triệu fans, dựa vào các mối quan hệ và nguồn thông tin lớn mạnh, cậu muốn cho ai nổi thì cho người đó nổi, muốn cho ai chìm thì người đó chìm. Weibo này phát ra không bao lâu, một đề tài tên là [Cô tiên cá] lập tức lên NO.3 hot search, được Giang Đường nhìn thấy là chuyện trong phút chốc.
Làm một cư dân mạng khá giải trí(2), đương nhiên Giang Đường mê lướt weibo. Bây giờ nhìn trang chủ ngập tràn video ngắn về người thật của mình diễn trước ống kính, cô im lặng.
(1)Weibo V: là người dùng weibo đã được chứng nhận thân phận, giống như dấu tích xanh trêи Facebook bên mình.
(2) Chỗ này nguyên văn là sa điêu võng hữu (沙雕网友): thường dùng để chỉ những cư dân mạng có nhiều chuyện thú vị, đa số là hài hước và ngu ngốc, mang đến niềm vui cho mọi người, giúp họ giảm đi áp lực trong cuộc sống
Weibo V dường như đã thương lượng kỹ càng, đua nhau tăng độ hot cho cô tiên cá, mà mỗi bài weibo đều có lượng bình luận và chuyển tiếp không tầm thường. Giống như bài viết của Bát gia, đã có năm, sáu mươi ngàn lượt bình luận và chuyển tiếp.
Có lẽ cô nổi tiếng rồi.
Vẫn nhờ vào khuôn mặt đẹp.
Giang Đường ai oán thở dài, là một người phái thực lực, điều cô không thích nhất chính là người khác soi mói, bình phẩm mặt cô. Tuy dung mạo của cô quả thật rất đẹp, vóc dáng lại cao, nước da lại trắng, ngực to ʍôиɠ vểnh, nhưng... cô hy vọng người khác có thể nhìn thấy nội tâm sâu sắc của cô.
Thế là...
Giang Đường bắt đầu chuyển tiếp weibo kia.
[One Punch Man: Đẹp quá đi!! Trêи thế giới này sao có thể có người xinh đẹp như vậy chứ~!!!!! // Bát gia V:.......]
Tài khoản này của cô có không ít fan, mặc dù đa số đều là fan chết, nhưng thấy cô chia sẻ bài viết mới thì vẫn có vài người xuất hiện.
[Cẩm Chanh bảo bối: Heyyy, bạn nhỏ vậy mà lại phát weibo à.]
[Trêи mặt trăng: 2333, bạn nhỏ muốn solo với cô ấy thử không?]
[Không muốn gõ chữ: Không không không, vẫn là cô xinh đẹp nhất!]
"......"
Giang Đường vui vẻ lướt bình luận, đúng lúc này, góc dưới bên phải wechat nhảy ra một cửa sổ pop-up (3).
(3) Cửa sổ pop-up: là một thông báo hiện ra che mất một phần màn hình điện thoại.
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia đã gửi lời mời kết bạn.]
Sau phút chốc sững sờ, cô nhanh chóng đồng ý.
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Chào chị, tôi là người phụ trách kịch bản của công ty điện ảnh Kỳ Tích, kịch bản của chị đã thông qua xét duyệt của công ty chúng tôi, tôi muốn trao đổi hợp đồng công việc một chút.]
Cách gửi bản thảo của Giang Đường đều là tìm đại, cô ngàn lần không ngờ rằng sẽ lạc đến chỗ của Hạ Hoài Nhuận.
[Đường Ăn Trẻ Em: Xin chào.]
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Xin hỏi kịch bản là do một mình chị sáng tác sao?]
[Đường Ăn Trẻ Em: Đúng vậy ạ.]
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Đây là hợp đồng, mời chị xem qua.]
Giang Đường nhận văn kiện, mở ra nhanh chóng lật xem.
Công ty mua bản quyền truyền hình năm năm, mỗi tập bảy mươi ngàn đồng, bộ phim của cô tổng cộng 12 tập, nhẩm nhẩm cũng có hơn tám trăm mấy ngàn, đối với một biên kịch mới như cô mà nói, giá cả như vậy đã vô cùng ưu đãi rồi.
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ lập hợp đồng chính thức.]
[Đường ăn trẻ em: Được.]
Tốc độ của đối phương cực kỳ nhanh, Giang Đường đóng dấu hợp đồng, ký tên, phô tô một bản chứng minh thư và chuyển phát nhanh cho Julia.
Ngày hôm sau, Julia lại liên lạc với Giang Đường.
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Đã nhận được hợp đồng, ngày mai phần của chị sẽ đến.]
[Đường ăn trẻ em: Làm phiền rồi.]
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Có điều chị gái, chị thế mà là nàng tiên cá kia à. [ cười khóc][ cười khóc ]]
Đương nhiên, Julia cũng quan tâm sự kiện trêи mạng, cô gái đóng giả người cá gần đây gây xôn xao, ầm ĩ. Cả công ty họ đều biết nhân vật này, thậm chí phía bên tìm kiếm minh tinh đã bắt đầu tìm tung tích của cô tiên cá, chuẩn bị ký hợp đồng trở thành nghệ sĩ với cô. Nhưng hoàn toàn không ngờ rằng, bây giờ nghệ sĩ chưa ký kết, ngược lại trở thành biên kịch của công ty bọn họ trước.
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Chị yên tâm đi, tôi sẽ không nói việc này ra, có điều gần đây có rất nhiều công ty muốn ký kết với chị, không biết chị có hứng thú con đường ngôi sao không? Khuôn mặt giống chị, cực hot chỉ chuyện trong phút chốc.]
Giang Đường từng có dự định theo nghề cũ, nhưng sau khi suy nghĩ lại thì từ bỏ, cô cũng không thể vì debut mà không lo cho ba đứa nhỏ.
[Đường Ăn Trẻ Em: Không đâu ạ.]
[Công ty điện ảnh Kỳ Tích - Julia: Vậy cũng tốt, đợi sau này có vấn đề gì tôi lại tìm chị.]
Cuối cùng Giang Đường giải quyết hợp đồng xong thì thở phào môt hơi, cô cảm thấy cả người đều nhẹ nhõm không ít. Sau đó chậm rãi xoay người, Giang Đường cầm lấy bóp tiền ra ngoài mua thức ăn, chuẩn bị đêm nay cải thiện bữa ăn cho ba đứa nhỏ.
*ủa*
Hoàng hôn lặn về tây.
Tòa nhà làm việc của công ty giải trí Hoa Thiên đã trống rỗng.
Bên trong phòng làm việc to lớn, một chiếc đèn nhỏ tựa như ngọn lửa trần thắp sáng bóng đêm.
Cúi đầu làm việc trong thời gian dài khiến gáy Lâm Tùy Châu vô cùng đau nhức, anh nhắm mắt bấm nhẹ huyệt thái dương, giọng nói hơi khàn: "Phùng Bình, rót cho tôi ly cà phê."
Không có động tĩnh.
"Phùng Bình!"
Vẫn không trả lời.
Phùng Bình là trợ lý sinh hoạt cá nhân của Lâm Tùy Châu, thường làm những chuyện vặt như bưng trà rót nước, giặt quần áo, lau giày. Mặc dù chỉ là công việc vụn vặt nhưng cứ hai, ba ngày là cậu ta xảy ra sơ sót. Hôm nay còn quá đáng hơn, hô lớn lên mà cậu ta vẫn không đếm xỉa tới.
Cả buổi, bên ngoài cửa vẫn không có tiếng động, rốt cuộc Lâm Tùy Châu không còn kiên nhẫn, đứng dậy đi ra ngoài.
Anh đi tới bàn làm việc trước cửa, trông thấy cậu thanh niên cúi đầu chơi điện thoại, anh nhíu mày, cong ngón tay lên gõ vang mặt bàn: "Gọi cậu đấy."
Giọng nam lành lạnh từ đỉnh đầu truyền đến dọa Phùng Bình sợ run lên, điện thoại lập tức rơi xuống bàn, cậu ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt sợ hãi: "Giám đốc Lâm..."
Vẻ mặt Lâm Tùy Châu trầm xuống, nét mặt khiến Phùng Bình không dám thở mạnh xíu nào.
Bàn tay dài duỗi tới, cầm lấy điện thoại trêи bàn.
Cậu ta đang lướt weibo, giao diện đang dừng trêи cửa sổ chuyển tiếp.
[Phùng Bình Bình Bình: Tôi đơn phương tuyên bố, em gái này là vợ tôi.]
"Giám đốc Lâm, vừa nãy tôi... không chú ý."
Lâm Tùy Châu không lên tiếng, ánh mắt bình tĩnh dị thường.
Trong con ngươi anh phản chiếu một khung cảnh xanh biếc, mỹ lệ đến mức giống như ảo mộng.
"Đây là gì?"
Anh lại ném điện thoại tới.
Ánh mắt của người đàn ông khiến da đầu cậu ta tê dại, rụt cổ khúm núm: "Một chị gái rất hot hai ngày nay... người đại diện công ty chúng ta luôn tìm tung tích của cô ấy..."
Cậu ta cắn môi, lông mày thỉnh thoảng nâng lên chứng tỏ nội tâm thấp thỏm, bất an.
Lâm Tùy Châu thu mắt lại, chỉ để cho cậu ta một bóng lưng và câu lạnh băng: "Ngày mai đến phòng tài vụ kết toán tiền lương, sau này cậu không cần tới nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
