Điện thoại nhanh chóng kết nối, giọng anh khàn khàn: "Alo."
"Tôi là Giang Đường."
Lâm Tùy Châu có vẻ uể oải: "Tôi biết."
Giang Đường ngẩng đầu nhìn đồng hồ: "Anh đang ở công ty à?"
"Ừm." Anh nhẹ giọng đáp: "Có một văn kiện cần xử lý, sao thế?"
Nghe anh nói vậy, Giang Đường không dài dòng mà vào thẳng chủ đề: "Ngày kia nhà trẻ Trường Thanh sẽ tổ chức hoạt động gia đình, anh đi cùng tôi nhé!"
Ngày kia...
Lâm Tùy Châu lật xem lịch làm việc, trùng hợp ngày đó anh phải đến thành phố C tham gia một buổi tiệc từ thiện. Anh mím môi trầm ngâm: "Ngày kia rất bận, có một số việc phải làm."
Câu trả lời đúng như dự đoán.
Giang Đường cũng không ép buộc, chỉ nhàn nhạt đáp: "Thôi đi, tự tôi đi được rồi!"
Lạch cạch.
Cúp điện thoại.
Văn phòng to lớn yên tĩnh, chỉ có ánh trăng lành lạnh treo phía chân trời bầu bạn, Lâm Tùy Châu xoay bút máy đen trêи tay. Anh rũ mắt trầm tư thật lâu, sau đó thở dài một hơi rồi khép văn kiện lại.
*ủa*
Ngày hoạt động gia đình, bãi xe bên ngoài nhà trẻ đậu đầy xe từ rất sớm, sân chơi của trường cũng đã sắp xếp đầy đủ đạo cụ cần thiết cho các hoạt động. Bởi vì sinh hoạt của lớp lá và lớp nhỏ hơn tổ chức riêng, Giang Đường lại không tiện chăm sóc cả hai con nên sau khi báo với cô giáo nhà trẻ, cô dẫn Thiển Thiển đến lớp của Lương Thâm.
Vì vóc dáng Lương Thâm khá cao nên chỗ ngồi của cậu luôn ở sau cùng.
Giang Đường vừa dẫn theo các con vào chỗ, những phụ huynh bên cạnh liền ném ánh nhìn dò xét về phía cô.
Cô nở nụ cười, đáp: "Tôi là mẹ của Lương Thâm."
Đối phương khá kinh ngạc nhìn cô từ đầu đến chân vài lần, hâm mộ nói: "Cô thật trẻ trung, không giống người đã sinh hai đứa con chút nào..."
Giang Đường không đáp.
"Trước đây, mỗi khi đến dịp tổ chức hoạt động, hai đứa nhỏ này đều đứng bên ngoài nhìn, vô cùng đáng thương..."
Dứt lời, người này cảm thấy có vẻ không ổn nên ngậm chặt miệng nhìn về hướng khác.
Cô bất giác nhìn Lương Thâm và Lương Thiển bên cạnh, có lẽ vì đây là lần đầu tiên tham gia hoạt động gia đình cùng mẹ, nên Giang Đường cảm nhận rõ rệt bọn nhỏ không được tự nhiên, đặc biệt là Lương Thâm. Cơ thể cậu cứng ngắc như khúc gỗ, hai bàn chân buông thõng dưới bàn thỉnh thoảng run run vài cái, không biết do sợ hay do căng thẳng.
Sau khi xác định phụ huynh đã đến đông đủ, cô giáo nhà trẻ mới nhậm chức bước lên bục giảng.
Cô giáo nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng dùng phấn viết tên mình lên bảng đen - Triệu Thanh Thanh.
Đặt phấn xuống, Triệu Thanh Thanh nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói càng êm ái hơn: "Xin chào các vị phụ huynh của những bạn nhỏ, tôi tên Triệu Thanh Thanh, hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp mặt mọi người, nếu..."
Chưa dứt lời thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, ngay sau đó, một người đàn ông thong thả bước vào.
"Thật ngại quá, tôi có việc nên đến muộn." Giọng nói của anh vang vọng khắp phòng tựa như những nốt nhạc đàn cello.
Tầm mắt mọi người đồng loạt chuyển hướng.
Người đàn ông với đôi chân dài, sống lưng thẳng tắp, đầu đội mũ lưỡi trai, mắt kính gọng đen khổ lớn che khuất gần nửa khuôn mặt đang đứng ở cửa ra vào. Sống mũi anh cao thẳng, bờ môi gợi cảm, đôi mắt lướt qua đám đông rơi thẳng vào mắt Giang Đường.
"Xin lỗi, cho tôi qua!"
Khí thế Lâm Tùy Châu quá lớn khiến những đứa nhỏ gần đó bị dọa, bọn nhỏ nhao nhao chui vòng lòng người lớn, ánh mắt sợ hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)