Lòng bàn tay nóng bỏng của anh dán chặt lấy làn da cô, cơ thể thể Giang Đường xoay lại, để cho anh một tấm lưng trơn bóng.
Đôi bàn tay lớn kia đã kéo miếng dán ngực xuống, làm cho cô gần như lộ ra toàn bộ trong mắt anh.
Tối nay không có ánh sáng.
Chỉ có ngôi sao đơn độc lấp lánh.
Đôi mắt anh thâm trầm như bóng đêm, ngắm nhìn cô vừa chăm chú lại sâu thẩm.
Hai tay Giang Đường nắm chặt thành nắm đấm, cô dùng sức cắn đầu lưỡi, ép bản thân phải bình tĩnh.
Bao nhiêu đau đớn khôi phục bấy nhiêu trấn tỉnh, cô ổn định hô hấp: "Anh này, anh ở đây... không thích hợp lắm."
Cô không thấy rõ mặt người gây án, cũng không đoán ra thân phận của anh, trong lòng nghi ngờ là Âu Bình Vân, chỉ có anh ta có tiếp xúc nhiều với cô.
Chỉ là...
Cô có chút không cam lòng.
Giang Đường đột nhiên nhớ đến một thân võ thuật của Ninh Lăng cho mình, cô thử vận may giãy giụa nhưng phát hiện chỉ phí công, quả nhiên, đồ của đám người kia cho hoàn toàn không có tác dụng gì! Cái gọi là võ thuật có thể chỉ là động tác võ thuật đẹp mắt!
Giang Đường tuyệt vọng rồi, cô từ bỏ.
"Trong túi của tôi có bao, anh có thể đeo vào không?" Giọng nói cô run rẩy, chua xót trong lòng gần như lập tức trào ra.
Cô có một thói quen, mặc kệ là đi nơi nào cô đều sẽ mang mấy cái áo mưa theo bên mình, chuyện cô sợ chính là gặp phải những tình huống như thế này, nếu như trốn không xong thì dù như thế nào cũng phải bảo vệ tốt cho bản thân mình.
Nghe được lời này, người phía sau đột nhiên không động tĩnh nữa.
Lạch cạch.
Đèn mở lên.
Hai tay Giang Đường thoát khỏi sự giam cầm.
Cô ngạc nhiên trừng lớn đôi mắt, chậm rãi quay đầu nhìn lại.
Lâm Tùy Châu đứng ở phía sau lưng cô, quần áo hỗn độn, mặt không cảm xúc.
Trong lòng Giang Đường lộp bộp một tiếng, uất ức, oán hận, sợ hãi, tất cả tâm tình ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh đều đổ xuống.
"Con mẹ nó bệnh thần kinh à!" Giang Đường không khống chế được chính mình, một bạt tai đánh vào mặt anh.
Lâm Tùy Châu không có tránh, chịu đựng toàn bộ.
Cô cực kỳ tức giận.
Một tay bảo vệ trước ngực, cúi đầu nghẹn ngào bật khóc.
Khóc đến cực kỳ chật vật.
Thật làm cho người khác đau lòng.
Lâm Tùy Châu có chút luống cuống, ngón tay nắm thật chặt lại buông ra, nhiều lần như vậy.
Anh há há miệng, hai chữ "xin lỗi" này làm sao cũng nói không ra được.
"Bệnh thần kinh..." Giang Đường thấp giọng mắng, sau khi lung tung lau nước mắt, cô khom lưng nhặt chiếc váy trêи mặt đất mặc lên người, cũng không liếc anh một cái, xoay người rời đi không chút lưu tình.
*ủa*
Nháy mắt tiếp theo, Giang Đường lại bị kéo trở lại.
Anh nhìn viền mắt đỏ bừng của cô, môi lúng túng: "Cô biết ngày mai là ngày gì không?"
Giang Đường căn bản không muốn nhìn thấy anh, càng không muốn nghe anh nói một câu nào.
Mạnh mẽ hất tay Lâm Tùy Châu ra, cô ra khỏi phòng mà không quay đầu lại.
Nhìn bóng dáng rời đi này, Lâm Tùy Châu trong bóng tối khẽ nỉ non: "Ngày kỉ niệm kết hôn..."
Nhưng mà cũng không quan trọng, bởi vì những năm này, bọn họ chưa từng trải qua một ngày kỉ niệm hoàn chỉnh nào, đối với Giang Đường mà nói, đó là tháng ngày cô đi vào phần mộ, còn đối với Lâm Tùy Châu, ngày đó cũng giống như mọi ngày trong quá khứ. Chỉ là không biết vì sao, năm nay anh rất muốn trải qua ngày kỉ niệm này với cô, giống như vợ chồng bình thường, dắt tay nhau, đi tản bộ, cuối cùng trải qua đêm của hai người tốt đẹp...
Nhưng mà...
Cô hẳn là không đồng ý.
Ra khỏi phòng, hai tay Giang Đường ôm ngực, vội vã bước về phía phòng vệ sinh.
Hiện tại cô chắc chắn rất khó xem, cũng không biết trang điểm còn không.
Giang Đường cảm thấy Lâm Tùy Châu có bệnh, cho dù đàn ông bình thường chơi tình thú cũng sẽ không trêu đùa vợ mình ở nơi như thế này, đáng đời sau này anh chết sớm. Đang nghỉ ngợi, eo của cô đột nhiên bị người khác vòng lấy từ phía sau, đôi bàn tay kia quấn lấy giống như rắn độc, không khỏi làm cho Giang Đường nổi da gà cả người.
Cô nhắm mắt, không thể nhịn được nữa, cong gối lên nhắm ngay chỗ giữa hai chân của đối phương, tuy rằng không sử dụng bao nhiêu lực nhưng cũng đủ khiến đối phương không thể đứng lên nối.
Sau một tiếng rêи đau đớn, đôi tay kia tách ra.
"Anh rốt cuộc muốn làm gì?" Giang Đường nhìn anh từ trêи cao xuống: "Vẫn chưa đủ?"
Nổi giận xong, cô mới phát hiện người này không phải Lâm Tùy Châu, nhìn quần áo giống như là... Âu Bình Vân?
Giang Đường lùi về sau hai bước, thấy anh ta nữa ngày vẫn không đứng lên được, không khỏi có chút căng thẳng mà đụng vai đối phương một cái: "Giám đốc Âu, anh vẫn ổn chứ?"
Vẫn ổn chứ?
Sinh mạng suýt chút nữa đứt đoạn, sao có thể vẫn ổn được chứ.
Trong lòng Âu Bình Vân vừa giận vừa thẹn, chờ sau khi đau đớn giảm bớt mới miễn cưỡng đứng thẳng người lên.
"Tôi chỉ muốn chào hỏi cô một tiếng."
Giang Đường cảnh giác lùi về sau: "Xin lỗi nha, tôi cho rằng anh là người xấu nào đó."
Âu Bình Vân không lên tiếng, đang đánh giá Giang Đường.
So với cô ở tiệc rượu, Giang Đường giờ khắc này có chút chật vật, sợi tóc hơi hỗn loạn, sóng mắt mênh ʍôиɠ, đi xuống, một đôi môi no đủ sưng đỏ mê người, hiển nhiên là mới vừa được người khác yêu thương qua.
Dáng vẻ này của cô không khỏi làm cho Âu Bình Vân nổi lên tâm tư không kìm chế được.
"Đây là danh thϊế͙p͙ của tôi..." Âu Bình Vân trình danh thϊế͙p͙ lên bằng hai tay, "Cô gái, cô xưng hô thế nào?"
Giang Đường không nhận, lạnh nhạt nói: "Tôi họ Giang."
"Giang..." Ánh mắt Âu Bình Vân lóe lên, "Chúng tôi muốn đi chơi sau khi tiệc rượu kết thúc, cô Giang có muốn đi chung hay không?"
"Không được." Giang Đường nói: "Tôi phải về nhà với con sớm một chút."
Con...?
Vừa nói lời này, ánh mắt Âu Bình Vân càng hưng phấn hơn.
Nhìn chằm chằm dáng người kiêu ngạo của cô, tiếng anh ta ừng ực nuốt ngụm nước miếng, thấy bốn bề vắng lặng, một đôi tay càn rỡ ôm vai Giang Đường: "Không sao, thỉnh thoảng về muộn một lần cũng không có chuyện gì, bây giờ chúng ta đi thôi, chỗ tôi quen biết rất nhiều giám đốc lớn, thấy cô xinh đẹp như vậy, ra mắt làm diễn viên nhất định sẽ nổi tiếng."
Người trẻ tuổi bây giờ... Việc không chịu được nhất chính là mê hoặc.
Âu Bình Vân đã dùng chiêu này lừa gạt không ít cô gái trẻ có giấc mộng minh tinh, hống hồ dáng vẻ của anh ta không tính là tệ, dáng người cũng không quá phát tướng, ngủ một lần cũng không chịu thiệt thòi lắm.
Đáng tiếc...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)