Nghe con gái nói, Tiêu mẫu vội bước tới nắm lấy tay nàng:
– Con gái, sao con đi nhanh thế?
Con ở lại thêm một lúc đi, ăn cơm trưa xong rồi hãy đi. Mẹ bảo cha con làm một con gà cho con ăn ngay. Hồi nhỏ chẳng phải con thích ăn đùi gà nhất sao? Đến lúc đó mẹ cho con cả hai cái đùi.
Tiêu Cửu Nhiễm rút tay khỏi tay Tiêu mẫu, nói:
– Không cần đâu. Ở trên thành phố con không thiếu đồ ăn.
Động tác của Tiêu mẫu khựng lại khi nghe con gái nói vậy. Đến lúc Tiêu Cửu Nhiễm chuẩn bị bước ra ngoài, bà vội chạy đến chuồng gà bắt hai con gà mái già, trói lại.
Bà mang hai con gà đến trước mặt Tiêu Cửu Nhiễm, nói:
– Con gái, nếu con không ăn thì mang hai con gà này về thành phố mà ăn.
Tiêu Cửu Nhiễm nhìn dáng vẻ cố chấp của Tiêu mẫu, suy nghĩ một lúc.
Thôi vậy, cứ xem như lần cuối nàng thay nguyên chủ nhận chút đồ từ mẹ. Điều nguyên chủ hối hận nhất trước khi chết chính là không thể trở về gặp cha mẹ thêm một lần.
Thấy con gái nhận lấy hai con gà mái, Tiêu mẫu vô cùng vui mừng, còn định lấy thêm ít đồ cho nàng. Nhưng nhìn dáng vẻ con gái, bà biết nàng sẽ không nhận thêm nữa.
Tiêu mẫu đứng ở cổng sân nhìn theo thật lâu. Mãi đến khi bóng dáng con gái biến mất khỏi tầm mắt, bà mới ngẩn ngơ trở vào nhà.
Tiêu phụ đỡ vợ vào trong, nhìn vợ đau buồn khóc lóc, ông an ủi:
– Bà xem, hôm nay con gái cũng đã trở về một lần. Biết đâu sau này nó vẫn còn quay lại thì sao!
Tiêu mẫu vừa khóc vừa nói với chồng:
– Ông nói xem, nếu năm đó chúng ta không khuyên con gái lấy người kia, liệu nó có biến thành như bây giờ không?
Năm đó nếu để con gái không lấy chồng, cứ ở lại bên cạnh chúng ta thì cũng tốt. Dù sao vẫn tốt hơn tình cảnh hiện tại của nó.
Bây giờ tôi chỉ hối hận, sao lúc trước mình lại đồng ý cuộc hôn nhân này, lại để con gái gả cho người đó.
Nghe vợ khóc lóc kể lể, Tiêu phụ sao có thể không nghĩ như vậy. Năm đó, hai người đều cho rằng làm thế là tốt cho con gái. Nào ngờ mọi chuyện lại biến thành thế này.
Suốt cả ngày hôm đó, Tiêu phụ Tiêu mẫu đều không đi làm ngoài đồng, hai người ở trong phòng, tâm trạng vô cùng đau buồn.
Đến tối, Tiêu Nam Hạo cũng được nghỉ từ trường cấp ba trên trấn trở về. Thấy mắt mẹ đỏ hoe, Tiêu Nam Hạo tức giận nói:
– Mẹ, ai bắt nạt mẹ? Mẹ nói cho con biết, con sẽ đánh trả!
Đây là lần thứ hai Tiêu Nam Hạo nhìn thấy mắt mẹ đỏ hoe như vậy. Lần đầu tiên là năm năm trước, sau khi chị gái lấy chồng, mẹ trở về nhà với đôi mắt đỏ như thế.
Thấy con trai nói với giọng đầy tức giận, Tiêu mẫu vội ngăn bước chân đang định chạy ra ngoài của con, nói:
– Mẹ chỉ vui quá thôi. Hôm nay chị con về một chuyến.
Nghe con trai hỏi, Tiêu mẫu nói:
– Chị hai con về lấy sách giáo khoa cấp ba rồi đi mất.
Nghe nói chị hai về lấy sách giáo khoa, Tiêu Nam Hạo cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng hiện giờ cậu cũng không biết rốt cuộc chị hai đang nghĩ gì.
Từ khi chị hai lấy chồng lúc cậu còn nhỏ, ngoại trừ ngày về nhà mẹ đẻ sau hôn lễ, chị chưa từng bước qua cánh cửa nhà này thêm lần nào.
Ban đầu cậu còn thường xuyên hỏi mẹ tại sao chị hai không trở về.
Sau này bị cậu hỏi quá nhiều, mẹ mới nói với cậu rằng cha mẹ có lỗi với chị hai, đã để chị gả cho người mình không thích.
Về sau khi lớn lên, cậu cũng mơ hồ hiểu được, lần đó chị hai đến trấn chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Vì chuyện ấy, chị hai buộc phải gả cho người chồng là quân nhân hiện tại.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
