Sơ Nghiên nhíu mày lý giải lời hắn nói, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Đón cô? Sao lại phải đón cô? Về nhà? Về nhà nào?
Nghĩ thế nào cũng không hiểu, đành phải trừng mắt nhìn Lâu Niệm.
Nửa người Lâu Niệm bị bóng tối bao phủ, trong mắt mơ hồ có sự dịu dàng, mặc cho cô trừng to mắt lên nhìn mình.
Sơ Nghiên một tay cầm bao tay dùng một lần, một tay chống nạnh, nhìn hắn hơn nửa ngày rồi mới chậm rì rì đáp một câu: "......!Ồ."
Dáng vẻ lúc say của cô thực sự quá đáng yêu, Lâu Niệm cụp mắt, khóe môi lộ ra ý cười.
"Cho nên? Đi theo tôi không?"
Sơ Nghiên lại giơ cái chân giò mà cô đặc biệt mang ra lên: "Anh ăn trước đi!"
Lâu Niệm phối hợp cầm lấy, đặt trong lòng bàn tay, thổi "Phù" một cái: "Ăn xong rồi."
......!Ừm, có khi còn không được ba tuổi.
Tiểu Uông nhận được Wechat của ông chủ, sợ tới mức vừa nhảy ra khỏi ghế vừa sửa sang lại dáng vẻ.
【 Giúp Sơ Nghiên thu dọn đồ đạc, tôi đưa cô ấy đi trước rồi.】
Tiểu Uông: "......"
Hắn muốn khóc.
Đã không gặp được ông chủ lại còn bị thồn cơm tró!
Hắn hận!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



