Ánh mắt Tô Trì rất sâu. Ngón tay nắm lấy cậu thon gầy mạnh mẽ, lòng bàn tay nóng rực, đầu ngón tay kề trên mạch máu cậu.
Trong lúc đôi bên đối diện, Tô Hồi Ý ngẩn ra, trong lòng như là bị thứ gì đó va vào một phát, dừng vài giây mới lấy lại tinh thần, “Có thể dẫn em đi sao?”
Tô Trì vẫn nhìn cậu, “Sao lại không thể.”
Đầu ngón tay Tô Hồi Ý hơi co lại, “Vậy thì em đi.”
Sức trên tay bỗng chốc buông ra, Tô Trì dời tầm mắt, “Đi về thu dọn đồ đạc đi, tôi bào Tiểu Tần đặt vé trước. “
Tô Hồi Ý dạ một tiếng, xoay người lủi về phòng.
Tim cậu đập lên thình thịch, giật mình bởi chính suy nghĩ đó.
Suy tư lăn qua lộn lại đảo điên mấy vòng trong đầu, cậu đè lên ngực mình từ từ bình tĩnh lại.
Hẳn là do cậu cả nghĩ quá rồi, đổi lại là người khác thì còn có thể, nhưng đó là anh hai mình.
Anh hai cậu là con người kiên định thẳng tắp như thế, là người đàn ông hoàn mỹ nhất trong quyển sách này, trước đó còn nhiều lần cảnh cáo cậu không được vi phạm, làm sao có chuyện có gì đó mập mờ với cậu được chứ?
Nhịp tim dần dần ổn định lại, Tô Hồi Ý vỗ tay, trong đầu bật bài “Đạo của ánh sáng“.
…
Sáng sớm hôm sau trên bàn ăn.
Tô Kỷ Đông và Vu Hâm Nghiên đang bàn xem chiều đi đâu, nói xong lại quay sang hỏi Tô Trì, “Thằng hai, con đặt vé máy bay lúc mấy giờ, để cha bảo Tiểu Lâm đưa con đi.”
“Ăn trưa xong là đi.” Tô Trì bưng bát lên liếc qua cọng tóc ngố kế bên, “Dẫn theo cậu ta nữa.”
Tô Hồi Ý bị điểm danh, lập tức từ mép bát ngước mắt lên quan sát biểu cảm của Tô Kỷ Đông, như là học sinh tiểu học muốn lén chuồn đi chơi bị người lớn bắt gặp.
Tô Kỷ Đông quả nhiên kinh ngạc, “Con muốn Tiểu Ý đi theo?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

