Ánh sáng mờ mờ phủ lên sống mũi cao cao của Tô Trì, Tô Hồi Ý nhìn hắn một lúc, hắn cảm giác được bất ngờ ngước mắt lên, “Nhìn tôi làm cái gì.”
“Anh hai là một người…”
“Tô Hồi Ý.” Tay Tô Trì không di chuyển, “Đừng có tống mấy thứ tích góp cho Nhiếp Diệc Hộc sang cho tôi.”
“…” Tô Hồi Ý thay đổi cách diễn đạt, “Anh hai thật tốt.”
Tô Trì xì khẽ một tiếng.
Xoa bóp thêm năm sáu phút nữa, Tô Hồi Ý dựa vào giường hơi nhỏm người dậy, Tô Trì dùng tư thế chống người bên trên cậu cúi đầu nhìn cậu, “Khỏe rồi?”
Tô Trì để cậu tùy ý bóp tay mình như nhồi bột mì, Tô Hồi Ý vẫn còn đang lèm bà lèm bèm, “Thoải mái không anh hai? Kỹ thuật của em thế này, sau này có mở tiệm được không?”
“Ừm, tiệm bánh bao của cậu nhất định sẽ làm ăn phát đạt.”
“…” Tô Hồi Ý ôm trong lòng mình một con tim cảm ơn không battle với hắn.
Bóp thêm vài phút đồng hồ, Tô Trì nhìn trên cánh tay lại thêm mấy cái dấu móng tay, bèn đứng dậy đưa cậu về ngủ. Tô Hồi Ý bước ra cửa ban công thì quay đầu lại vẫy vẫy tay, “Anh hai, ngủ ngon.”
Tô Trì dựa vào khung cửa, “Ngủ ngon.”
…
Tối đêm đó, Tô Hồi Ý lăn qua lộn lại đến hừng đông mới mơ mơ màng màng ngủ, hôm sau thức dậy đi xuống lầu, Tô Kỷ Đông và Vu Hâm Nghiên đã ăn xong bữa sáng.
Má Ngô đang bày biện đồ ăn sáng trên bàn, Tô Hồi Ý chào hỏi, “Chào buổi sáng papa mama.”
“Tiểu Ý dậy rồi à.” Điệu bộ Tô Kỷ Đông rất là khoe khoang, “Cha với mẹ mấy đứa 7 giờ đã dậy rồi, ra ngoài đi bộ một vòng rồi mới về ăn sáng.”
Tô Hồi Ý cảm thán, “Wow~ tinh thần thật tốt.”
Vu Hâm Nghiên nâng mặt thở dài, “Ai, không phải tinh thần tốt, mà là càng lớn tuổi càng khó ngủ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


