Cổ áo kéo ra, một khoảng da trắng như men sứ lộ ra.
Cổ tay Tô Hồi Ý “bộp” một tiếng bị siết chặt, cổ áo mềm rũ đang nắm trong tay rơi xuống hõm vai. Cậu ngẩng đầu, “Anh hai?”
Tô Trì cụp mắt, tầm mắt đảo qua sườn cổ duyên dáng, nốt ruồi son rực lên nổi bật, rồi một tiến vào bên dưới cổ áo. Ngón tay hắn run lên nhẹ đến không thể nhận ra, như là dằn nén cảm xúc, “Kéo sát vào.”
Tô Hồi Ý nghe lời rút tay lại.
Cổ tay trượt ra khỏi lòng bàn tay, ngón tay của Tô Trì theo bản năng co lại kéo ngược trở lại —— làm cậu bất ngờ dịch lên phía trước nửa bước, hai người suýt thì va vào nhau!
Tô Hồi Ý ngửa đầu lùi về sau, “Anh hai, không phải anh bảo em kéo áo vào sao?”
Tô Hồi Ý, “…”
Cậu thay áo len xong, rồi mặc áo lông lên lại. Còn cái áo bị ướt thì xếp lại bỏ trong túi giấy, đến tối mang về giặt.
Cổ áo len rộng, chỉ áo khoác lông bên ngoài kéo hơi sát vào một tí là phía trước sẽ rũ xuống một khoảng. Tô Hồi Ý vừa vớt nó lên vừa nằm sấp trên bàn làm việc gõ một ít tài liệu, Tô Trì đối diện bỗng nhiên đứng dậy ra cửa.
“Anh hai, anh đi đâu vậy?”
Khe cửa khép lại, “Lấy trang bị cho cậu.”
Tô Hồi Ý, “?”
Chỉ năm phút sau cửa phòng làm việc lại mở ra, trong tay Tô Trì cầm theo một cái túi giấy, hắn đi tới đặt xuống trước bàn Tô Hồi Ý.
“Là gì vậy ạ?” Tô Hồi Ý cầm lấy chôn đầu đào ra.
Một cái khăn quàng cổ màu tím được lấy ra. Còn chưa tháo bao bì, nhìn chất lượng vả nhãn mác thì biết ngay là đồ đắt tiền.
Tô Trì nói, “Cái áo len này cổ rộng quá, cậu quàng vào đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



