Con tim Tô Hồi Ý kinh hoàng.
Tô Trì nhìn cậu, “Buổi sáng hôm đó tôi biết cậu đã vào, tôi cũng nghe thấy tiếng cậu gọi tôi.”
…anh biết hết! Tô Hồi Ý bật ra âm thanh lên án trong lúc đầu óc rối loạn, nhưng mà anh chẳng những không đáp lại, còn âm thầm lặng lẽ gia tốc!
Một bàn tay lướt qua cậu tắt vòi hoa sen, tiếng nước ồn ào ngừng lại, giọng nói của Tô Trì có vẻ càng rõ ràng, “Thế nên, tôi còn không xấu hổ, thì cậu xấu hổ cái gì.”
“Cùng là đàn ông, ai mà chưa từng có? Đến mức phải trốn tôi như vậy.”
Có lý có lẽ, lực chiến đầy bình, Tô Hồi Ý sợ rồi, “Vậy, vậy để em thử tiếp nhận tiếp nhận.”
“Ừm, cậu mau chóng tiếp nhận.” Hàng mi Tô Trì nửa khép, “Đừng tiếp tục trốn tránh tôi nữa.”
…
Trước khi đi trong bồn tắm vẫn còn xả nước nóng, Tô Hồi Ý ngồi chồm hổm bên trong ọc ọc thổi bong bóng, như cái bánh trôi luộc trong nồi nước sôi.
Cậu cảm thấy Tô Trì nói cũng có lý, không phải là hoạt động của đàn ông vào buổi sáng thôi sao, anh hai mình mạnh khỏe như thế chắc chắn là phải có rồi. Hơn nữa thái độ của Tô Trì thản nhiên như vậy, cậu lúng túng nữa cũng không có ý nghĩa gì.
Tô Hồi Ý ngâm hơn bốn mươi phút, mãi đến khi cửa phòng tắm bị gõ “cốc cốc”. Giọng nói của Tô Trì vọng vào, “Cậu đang nấu canh trong đó đấy à?”
“…” Ào, Tô Hồi Ý bước ra bồn tắm lớn, tiếng bước chân ngoài cửa lại dần xa.
Ra phòng tắm, Tô Trì đang ngồi trên ghế salon ngoài phòng khách. Tô Hồi Ý điều chỉnh tâm trạng của mình xong đi tới ngồi bên cạnh hắn, “Anh hai, em…”
“Lại không lau khô.” Một cái khăn lông đáp xuống. Tô Trì cách tấm khăn xoa đầu chó của cậu, “Tiếp nhận được rồi, không né tôi nữa?”
Tô Hồi Ý bị xoa thoải mái cả người, câu kế tiếp cũng dễ dàng hơn rất nhiều, “Dạ, xin lỗi anh hai, mấy ngày nay em không nên trốn tránh anh.”
Chữ “bên trong” mang theo trọng âm, có ẩn ý khác, mi tâm Tô Trì giật một cái.
“Trọng điểm là chuyện đó sao? Tô Hồi Ý, hôm nay cậu trốn tôi chỉ mới đụng vòi sen, nếu như lần sau đụng xe trên đường…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
