Xách theo túi mua sắm ngồi trở lại trong xe, Tô Trì khởi động xe lên đường trở về.
Tô Hồi Ý dứt khoát mặc luôn cái áo khoác lông màu trắng đó về, cậu rúc mình vào trong đám lông tơ màu đen xám, cảm nhận được hơi ấm đang bao bọc lấy cả người mình.
Trái tim Tô Hồi Ý đột nhiên thót lên một cái!
“Như bánh trôi bị chọc lủng.”
“…”
Nhịp tim chậm rãi khôi phục lại bình thường, Tô Hồi Ý hơi co mình vào trong mớ lông tơ. Đậu đậu đậu, làm cậu sợ rùng hết cả mình. Thì ra là đang nói cậu m nhìn như bánh trôi lòi nhân, làm cậu còn tưởng là mình bị Tô Trì nhìn thấu.
Nhưng mà nghĩ kỹ lại khoảng thời gian này cậu lộ đuôi cũng không phải là ít, chỉ là bình thường sẽ không có ai nghĩ đến chuyện thái quá như là “hồn xuyên”.
Xem ra sau này cậu phải cẩn thận hơn một chút, nhét đuôi mình cho kỹ.
Về đến nhà, thì chạm mặt với Tô Kỷ Đông đang từ trên lầu đi xuống.
Ông nhìn thấy Tô Hồi Ý thì hai mắt sáng lên, “Ôi, Tiểu Ý mặc kín như vậy sao! Hai đứa đi trung tâm thương mại mua áo rồi đó hả? Không tệ không tệ, ba thấy con mặc áo lông đẹp hơn mặc áo khoác nhiều.”
Áo khoác nhã nhặn trưởng thành tuy là rất có phẩm vị, nhưng áo lông nhẹ nhàng càng tôn lên hơi thở thiếu niên của cậu.
“Anh hai cũng nói con mặc hợp.” Tô Hồi Ý biểu diễn cho Tô Kỷ Đông xem, “Cái này là anh hai chọn cho con đó.”
Tô Kỷ Đông mang vẻ kinh ngạc liếc nhìn sang Tô Trì, thằng con cả của ông còn biết chọn quần áo cho người khác? Tuy nhiên, “Thằng hai tinh mắt thật, cái này đẹp này.”
Tô Trì xách túi mua sắm đi lên lầu, “Đừng có lúc lắc nữa, đi thay đồ ăn cơm.”
Tô Hồi Ý lập tức theo sau.
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
