Tô Hồi Ý đột nhiên thót cái trong lòng —— nghiệt duyên!
Cùng lúc đó, Tô Trì dừng bước.
Lệ Hành Trung không chú ý tới biển hiện khác lạ của hai người, ông hai ba bước đi về phía trước, “Tiểu Nhiếp, hôm nay có thêm vài người bạn dùng bữa chung, không để ý chứ?”
Nụ cười của Nhiếp Diệc Hộc vẫn khiêm tốn trước sau như một, “Đương nhiên không để ý… không bằng nói là vinh hạnh của tôi.”
Hắn nói rồi chuyển hướng sang Tô Hồi Ý, “Đúng không?”
Tô Hồi Ý, “…” Không, không phải.
Lúc này Lệ Hành Trung mới theo tầm mắt của hắn nhận ra được vẻ mặt của hai người phía sau, “Làm sao vậy, mọi người biết nhau à?”
Tô Hồi Ý rung động, hai người quen đến mức đó từ khi nào vậy!
Sắc mặt Tô Trì sầm xuống, “Nhiếp tiên sinh, chú ý xưng hô của cậu.”
Nhiếp Diệc Hộc không để ý tới hắn, chỉ hỏi Tô Hồi Ý, “Tiểu Ý không để ý chứ?”
Phạm vi mấy mét bên trong cửa sảnh lớn, bầu không khí lần nữa dấy lên tia lửa. Tô Hồi Ý thấy thế, mau chóng nhích một bước đến gần Tô Trì, nói với Nhiếp Diệc Hộc, “Chuyện xưng hô xã giao tôi không rõ, tôi nghe anh mình.”
Nụ cười của Nhiếp Diệc Hộc phai nhạt đi. Nhiệt độ của người bên cạnh Tô Hồi Ý chầm chậm tăng trở lại.
Lệ Hành Trung nghe vậy kinh ngạc nhìn về phía Tô Hồi Ý, buổi thương thảo trước đó ông không quan tâm người Tô Trì mang tới là ai, không ngờ lại là con út của Tô gia.
Nhiếp Diệc Hộc nghỉ dưỡng vài giây để chấn chỉnh lại cờ trống, “Lần trước cậu nói cậu thích ẩm thực Đông Nam Á. Đầu bếp trong nhà hàng của tôi vừa nghiên cứu ra được một vài món ăn mới, muốn mời cậu đến thưởng thức, không bằng hôm nay đi luôn, thấy sao?”
Tô Hồi Ý cảnh giác khéo léo từ chối, “Cảm ơn ý tốt của đầu bếp nhà anh.”
Những người còn lại, “……”
Nhiếp Diệc Hộc sửa lại, “…tôi muốn mời cậu đến thưởng thức. Không biết có thể có được vinh hạnh đón tiếp không?”
Khóe mắt thấy Tô Trì không có nghiêng đầu, nhưng Tô Hồi Ý vẫn cảm giác ánh mắt của hắn vẫn luôn rơi trên người mình. Nhiếp Diệc Hộc cũng nhìn sang, vẻ mặt khiêm tốn hữu lễ, thái độ tốt như vậy, dường như còn tiếp tục từ chối nữa thì sẽ là không biết điều.
Tô Hồi Ý bị giáp công dưới hai tầm mắt đó, cọng tóc ngố sắp rúc lại thành nút thắt —— cứu mạng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)