Thời điểm lại tiếp tục lên đường hướng nơi giao giới giữa bốn nước mà tới, ba chiếc xe ngựa chỉ còn lại một, Dương Liễu An đi là con đường các thương nhân vẫn đi, không có xóc nảy cũng như cản trở gì, đi nửa ngày, Tiêu Dư An đột nhiên hỏi: “Phụ cận gần đây đã từng là chiến trường sao?”
Dương Liễu An đang chuyên tâm đánh ngựa, đột nhiên nghe thấy câu hỏi của Tiêu Dư An, sửng sốt một chút, vội vàng trả lời: “Hồi tiểu chủ, đúng thế.”
Tiêu Dư An ừ một tiếng, vén màn nhìn ra bên ngoài, nhìn một hồi đột nhiên nói: “Chúng ta có thể đi xem được không?”
Dương Liễu An vội vàng quay đầu ngựa, hướng về phía chiến trường mà đi.
Mặc dù không còn những tiếng gào thét chém giết nữa, nhưng chỗ kia vẫn là một mảnh hoang lương, không có một ngọn cỏ, lúc ấy sau khi đánh trận xong, thi thể của tất cả các tướng sĩ đều đã chôn xuống hoặc bị thiêu cháy, bây giờ người sống bước qua, quả thật là khiến trong lòng sợ hãi.
Xe ngựa chưa đi được mấy bước đã giẫm lên mấy bộ hài cốt, Tiêu Dư An không nói một lời, xuống xe đem từng bộ hài cốt một vùi vào trong đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


