Tại dịch trạm cách hoàng thành trăm dặm, mọi người bình an gặp lại nhau, khối đá lớn trong lòng đôi bên đều rơi xuống, chỉ cảm thấy đại nạn qua đi, cuối cùng cũng có thể thở phào.
Sợ Nam Yến quốc lại đột nhiên hối hận phái binh tới truy đuổi, Tiêu Dư An vội vàng rửa sạch mặt và hai tay, đổi về nam trang, chuẩn bị lên xe ngựa rời khỏi nơi này.
Bởi vì nhân số nhiều, bọn họ chọn ba chiếc xe ngựa, hai chiếc xe ngựa khác cũng phát hiện đằng sau có người đuổi theo, tốc độ chậm lại dần, muốn để cỗ xe ngựa của Tiêu Dư An đi trước.
Khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc chính là, rõ ràng Yến Hà Thanh có thể nhanh chóng phi lên chặn bọn họ lại, nhưng hắn không làm vậy, Yến Hà Thanh nắm chặt lấy dây cương, đi theo phía sau xe ngựa, giống như sợ quấy nhiễu đến cái gì đó, không ngăn cản cũng không trở về.
Cứ thế duy trình một đoạn đường, Tiêu Dư An chẳng hiểu ra sao hỏi: “Chỉ có một mình hắn?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)