Tiêu Dư An cố gượng cười, mắt lại cảm thấy cay còn miệng thì đắng chát. Hắn mím môi, hít vào một hơi chầm chậm nói: “Nếu như, nếu như trước khi Yến ca tỉnh lại, hoàn toàn không có tin tức gì về việc ta còn sống…”
“Tiêu đại phu?!”
“Hoàn toàn không có tin tức gì về ta, ngươi hãy giúp ta viết một lá thư, Yến ca không nhận ra bút tích của ta, cho nên ngươi không cần lo lắng. Nội dung trên thư viết…” – Tiêu Dư An ngừng lại một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


