Tiêu Dư An dùng một tay che mặt, qua một lúc lâu mới hòa hoãn lại hơi thở, hắn thả tay xuống, lúng ta lúng túng cả nửa ngày mới nói: “Yến ca, ta chỉ là cảm thấy để ngươi phải đợi lâu như vậy, cứ nhẹ nhàng mà trả lời một câu thì có chút quá tùy tiện…”
Một tay Yến Hà Thanh đè lại bả vai Tiêu Dư An, một tay nắm chặt lấy sáo ngọc, dùng sáo ngọc từ từ mở rộng vạt áo của Tiêu Dư An, ở bụng dưới của hắn chậm chậm chuyển một vòng, lại dần dần hướng về cái bộ vị xấu hổ kia mà tới.
Tiêu Dư An đỏ mặt, vừa muốn ngăn lại cái tay đang tác quái của Yến Hà Thanh đã nghe thấy hắn cúi người xuống sát bên tai mình, giọng nói khàn khàn, hô hấp nóng lên, hắn nói: “Nếu như trả lời một câu là tùy tiện, vậy có phải chờ ta đem ngươi đè xuống giường, cuối cùng khiến ngươi toàn thân run rẩy, khóc không ra hơi, không thể không cầu xin tha thứ rồi lúc đó nói ra câu trả lời, thế thì mới là không tùy tiện?”
Tiêu Dư An: “…”
Mẹ nó, năm đó vì sao mình khổ công đọc “Trích dẫn ba trăm câu nói của tổng tài” cũng không ngẫm ra tinh túy trong đó, người ta thì chỉ khẽ mở miệng đã là câu nói vàng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


