Thấy Tiêu Dư An không hề phòng bị ngủ bên trong trướng, Yến Hà Thanh hơi có chút kinh ngạc nhíu mày: “Ngươi cũng có vẻ yên tâm quá nhỉ.”
Tiêu Dư An vì mệt mỏi nên đã tiến vào trạng thái ngủ nông, cũng mặc kệ Yến Hà Thanh có nghe hiểu hay không, lơ mơ lải nhải: “Yến ca ngươi mặc dù là bá đạo tổng tài, nhưng ta biết ngươi không phải là tổng tài bá đạo chỉ biết dùng nửa người dưới để suy nghĩ.”
Yến Hà Thanh không quấy rầy hắn nữa, thổi tắt ánh nến đặt trên bàn thấp, mượn ánh trăng xuyên qua màn trướng mà tiếp tục xem binh thư.
Mặc dù Tiêu Dư An đã buồn ngủ đến mức không thể nói lưu loát, thế nhưng sau khi cảm thấy xung quanh tối đi, vẫn nhắc: “Ngươi… đốt đèn lên đi, ta… ta ngủ được, ngươi… ngươi đừng để mắt mình bị hỏng… đốt, đốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


