Tiêu Dư An vác bọc hành lý đi vào tửu lâu phố đông, mấy tướng sĩ áo đen đến tìm Yến Hà Thanh kia đang tụ tập ở cửa tửu lâu, mỗi người đều đang vuốt ve ngựa của mình.
Trước đó hắn đã hỏi thăm qua Yến Hà Thanh, biết được mấy phó tướng này đều không nhận ra khuôn mặt này của mình chính là quân vương Bắc quốc, Tiêu Dư An mới thoải mái đi tới. Trần phó tướng lúc trước gào khóc như gấu nhìn thấy hắn, quơ tay nhiệt tình chào hỏi: “Tiêu đại phu, ở đây, ở đây!”
Tiêu Dư An mấy bước đi qua, quay đầu nhìn quanh, kỳ quái hỏi: “Yến Hà Thanh đâu?”
Nghe thấy Tiêu Dư An không chút kiêng kị nào gọi thẳng tên họ của Yến Hà Thanh, mấy tướng sĩ đều nhíu mày, ho khan, nghĩ đi nghĩ lại một chút thì cảm thấy dù sao đây cũng là ân nhân cứu mạng của hoàng thượng nhà mình, về sau lại là đại phu ở trong quân cho nên cũng không dám nhiều lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)