Trương Bạch Thuật lưng đeo gùi thuốc, túm chặt lấy Tiêu Dư An, gào khóc hô: “Tiêu!…”
Kết quả vừa mới hô xong một chữ đã bị Tiêu Dư An khóa cổ, cánh tay xoay một cái, sau đó bị nhét một cây thuốc vào miệng để bịt mồm lại, cuối cùng bị ném vào trong bụi cỏ lần nữa. Tiêu Dư An vừa mới quay đầu, quả nhiên trông thấy Yến Hà Thanh đi ra khỏi nhà gỗ, một tay vịn cửa, hai mắt bởi vì nửa mù mà lộ ra vẻ mờ mịt vô thần, nghiêng đầu đem lỗ tai hướng về phía phát ra âm thanh, hỏi: “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì không có gì không có gì, vừa nãy có con lợn rừng tới đây, bị ta đuổi chạy rồi, công tử mau trở về nghỉ ngơi đi.” – Tiêu Dư An cười đáp.
Trong bụi cỏ có người tức giận ném ra một cục đá.
Yến Hà Thanh muốn hỏi lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì, quay người trở vào trong nhà gỗ.
Tiêu Dư An thở dài một hơi.
Mẹ nó, cũng may ông đây phản ứng nhanh!!! Không bị Yến Hà Thanh nghe thấy tên!!!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)