Nghe thấy lời nói của Yến Hà Thanh, Tiêu Dư An hít vào một hơi khí lạnh, toàn bộ khuôn mặt bởi vì kinh sợ mà soắn suýt vào với nhau, hắn lùi mạnh về sau vài bước, cảm thấy phản ứng của mình quá mức khoa trương, thế là lại tiến lên một bước, lúc này mới ổn định lại thân mình.
Mặc dù đã chuẩn bị tốt tinh thần là mình sẽ diễn phần kịch bản của nữ thứ ba, nhưng trước khi tán gái, ngươi có thể thông báo trước một tiếng được không!
Trong lúc rửa, Tiêu Dư An vẫn luôn cảm thấy phía sau lưng luôn có một ánh mắt nóng bỏng nhìn mình, thế nhưng khi hắn quay đầu nhìn lại, phía sau cũng chỉ có Yến Hà Thanh nửa mù ngồi đó.
Trong lòng Tiêu Dư An thầm nghĩ, mình từ lúc nào bắt đầu nghi thần nghi quỷ rồi, sau đó xoay người tiếp tục rửa sạch bùn đất trên dược liệu. Trong dòng suối có một đàn cá con thật dài bơi qua, ngốc ngốc đâm vào mắt cá chân Tiêu Dư An, có lẽ con cá bị đụng đến choáng váng, vẫy vẫy cái đuôi muốn vòng qua hắn. Tiêu Dư An đưa tay đập đập nước xung quanh con cá khiến nó bị dọa đến mức lại đâm đầu vào mắt cá chân hắn lần nữa.
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, hình bóng in lên mặt suối, Tiêu Dư An hi hi ha ha cười thành tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


