Nghe được thanh âm của Lâm Tham Linh cùng với nội dung câu nói, Tiêu Dư An đột nhiên ngộ ra gì đó, toàn thân vô thức lắc một cái, nhảy lên ba thước muốn chạy về phía hậu đường. Ai ngờ người Lâm Tham Linh dìu vào lại không phải là người mà Tiêu Dư An đang nghĩ mới, mà là Trương Trường Tùng.
Trương Trường Tùng ở trên núi hái thuốc không cẩn thận khiến lưng bị thương, đau đến mức một thân xương cốt đã già này của ông căn bản không thể tự quay về được, cũng may là gặp Lâm Tham Linh.
“Tiêu công tử?” – Lâm Tham Linh nhìn thấy Tiêu Dư An thì kinh ngạc trừng lớn mắt.
Tiêu Dư An vội vàng đỡ Trương Trường Tùng nằm xuống, lại đi tìm thuốc cao: “Tham Linh, ngươi đi vào hậu đường gọi Trương Bạch Thuật ra, nói là sư phụ bị thương.”
“Tiêu công tử, giọng của ngươi?”
“Một lời khó nói hết, đi gọi người trước đi.”
“À!” – Lâm Tham Linh gật gật đầu chạy vào hậu đường: “Xin hỏi có ai không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


