“Vương gia có biết, Đông gia đứng sau Hoa Nguyệt Lâu là ai không?”
Giọng nói của Thời Niệm mang theo sự tức giận chưa tan, cắt ngang động tác lật xem sổ sách của Hứa Lan Thương.
Hắn từ những trang giấy đang mở ngước mắt lên, ánh nhìn rơi vào sườn mặt căng cứng của Thời Niệm, đuôi mày khẽ nhướng:
“Sao thế, Hoa Nguyệt Lâu lại tìm ngươi gây khó dễ à?”
“Lại?”
Thời Niệm sững sờ, ngay sau đó liền phản ứng lại.
Lần trước Hoa Nguyệt Lâu phái người đến phá đám, e là Hứa Lan Thương đã sớm biết rõ ngọn ngành.
Nàng chợt hiểu ra, ngày đó Hứa Lan Thương sảng khoái ký khế ước, không phải chỉ vì nhìn trúng kế hoạch của nàng.
Mà càng vì hắn luôn theo dõi sát sao động tĩnh của Di Hồng Viện, sớm đã thu hết cách ứng phó của nàng vào mắt.
Cũng phải, nếu đối tác hợp tác là một kẻ hèn nhát gặp chuyện liền hoảng, hắn cần gì phải lãng phí thời gian?
Thời Niệm định thần lại, đem chuyện Hoa Nguyệt Lâu đạo nhái từ khúc kể ra ngọn ngành:
“Bọn họ ngay cả bài Quảng Hàn Cung hôm nay Ngưng Sương vừa hát cũng sao chép, đến điệu nhạc cũng không đổi, chỉ đổi một cô nương khác hát.”
Trên mặt Hứa Lan Thương lại không có nửa phần kinh ngạc, đầu ngón tay lơ đãng vuốt ve viền chén, nhàn nhạt thốt ra mấy chữ:
“Kẻ đứng sau Hoa Nguyệt Lâu, là Thái tử Hứa Thừa Giác.”
“Thái tử?”
Đồng tử Thời Niệm đột ngột co rút.
Nàng từng đoán là Hầu tước huân quý, từng đoán là Nội các đại thần, duy chỉ không ngờ tới lại là Trữ quân.
Trong ký ức của nguyên chủ, sinh mẫu của Đông cung Thái tử là Hoàng hậu Vu thị, Vu Quốc công phủ đứng sau lưng là thế gia đại tộc sừng sững trăm năm.
Từ lúc Hứa Thừa Giác ra đời, đã được lập làm Thái tử...
Vậy mà, Thái tử một nước lại nhúng chàm chốn phong nguyệt, xem ra lợi nhuận của thanh lâu quả thực đáng gờm, ngay cả con cháu hoàng thất cũng vì thế mà động lòng.
Nàng nhịn không được thầm oán:
Nguyên chủ kinh doanh Di Hồng Viện nhiều năm như vậy, sao vốn liếng lại mỏng manh thế, chẳng lẽ trước kia còn thường xuyên bù đắp cho các cô nương trong viện?
Chợt, nàng bỗng nhiên ngước mắt, khó tin nhìn Hứa Lan Thương.
“Cho nên chuyện của Hoa Nguyệt Lâu lần trước, là Vương gia giúp ta dọn dẹp tàn cuộc?”
Nếu sau lưng Hoa Nguyệt Lâu là Thái tử, với quyền thế của gã, muốn tra ra ai giở trò sau lưng dễ như trở bàn tay, sao có thể để sự việc êm thấm lâu như vậy?
Càng không thể chỉ dùng thủ đoạn đạo nhái không vào đâu này.
Trừ phi có người âm thầm ra tay ngăn cản từ trước.
Hứa Lan Thương cầm quạt xếp khẽ phe phẩy, khóe môi nhếch lên nụ cười như có như không.
“Xem ra ngươi cũng không tính là quá ngốc.”
Ngày đó nếu không phải hắn sai người âm thầm đưa tên lưu manh nhiễm bệnh kia ra khỏi Thịnh Kinh, rồi ém nhẹm cuộc điều tra của Hoa Nguyệt Lâu, Di Hồng Viện đã sớm bị người của Hoa Nguyệt Lâu tìm tới cửa rồi.
Sự kinh ngạc trên mặt Thời Niệm hồi lâu chưa tan, Hứa Lan Thương lại nhìn nàng đầy hứng thú.
Nữ nhân này vốn luôn ung dung, hiếm khi lộ ra vẻ luống cuống thế này, ngược lại trông rất sống động.
Hắn đặt quạt xếp xuống, gặng hỏi: “Nay đã biết sau lưng là Thái tử, ngươi muốn làm thế nào?”
Thời Niệm nghe mà nghiến răng ken két.
Nhưng đối phương là Thái tử, nàng chỉ là một bà chủ thanh lâu, chẳng lẽ còn có thể đối đầu trực diện với Trữ quân?
Thế thì khác gì lấy trứng chọi đá?
Nhưng nàng xoay chuyển suy nghĩ, lại ngước mắt nhìn Hứa Lan Thương, giọng điệu mang theo sự thăm dò:
“Quan hệ giữa Vương gia và Thái tử, thế nào?”
Hàng chân mày Hứa Lan Thương khẽ nhíu, dường như không ngờ nàng sẽ hỏi điều này.
Hắn là Hoàng thúc, Thái tử là cháu hắn, về mặt huyết thống là chí thân.
Nhưng trong chốn hoàng gia, làm gì có tình thân thuần túy?
Thời Niệm lại mặc kệ sự chần chừ của hắn, tự mình nói tiếp:
“Từ xưa đến nay, hoàng gia thiếu gì những ví dụ vì ngai vàng mà trở mặt thành thù, giết cha, huynh đệ tương tàn, chưa bao giờ là chuyện hiếm thấy.”
“Vương gia và Thái tử tuy cách nhau một thế hệ, nhưng...”
Nàng không nói toạc ra, nhưng ý tứ rất rõ ràng.
Nếu quan hệ hai người tốt, chuyện này nàng đành nhịn.
Nếu quan hệ không tốt, nàng cũng không ngại khuấy đục vũng nước này.
Hứa Lan Thương nhướng mày, hứng thú trong mắt càng đậm.
Hắn thậm chí có chút không phân biệt rõ Thời Niệm rốt cuộc là một người như thế nào.
Dám trắng trợn nói xấu hoàng thất ngay trước mặt người của hoàng thất, đây là thật sự không lo lắng hắn sẽ lấy cái đầu trên cổ nàng sao?
Nhưng nghĩ lại, Thời Niệm chẳng phải chính là một người như vậy sao?
Sự thẳng thắn của nàng, cũng là một trong những nguyên nhân có thể thúc đẩy bọn họ hợp tác.
Giọng Hứa Lan Thương nhàn nhạt: “Bình thường.”
“...”
Thời Niệm suýt bị hai chữ này làm cho nghẹn họng.
Cái sự bình thường này nói ra mập mờ nước đôi, giống như chưa nói gì, rõ ràng là đang xem nàng khó xử để mua vui.
Nàng cúi đầu lén lút trợn trắng mắt.
Người thì cũng được đấy, chỉ là thích nói lời mỉa mai, lại còn thâm hiểm, bóng bẩy...
Tóm lại là một đống tật xấu!
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, nàng cười giả tạo:
“Nghe Vương gia nói một lời, đúng là như nghe một lời.”
Lời này vừa dứt, Hứa Lan Thương lại sảng khoái bật cười, tiếng cười trong trẻo, ngay cả Thương Cửu đứng ngoài cửa cũng sững sờ.
Hắn theo Vương gia lâu như vậy, chưa từng thấy Vương gia cười sảng khoái đến thế.
Hứa Lan Thương cười đủ rồi, nhìn dáng vẻ tức phồng má của Thời Niệm, cảm thấy lá gan của nữ nhân này thật sự rất lớn.
Mặc kệ đối diện là mèo hay hổ, đều dám vuốt râu hùm.
Mặc dù hắn quả thực đã nói một câu vô nghĩa, nhưng vẫn chưa từng có ai dám trực tiếp bày tỏ ra mặt.
Thời Niệm là người đầu tiên.
Thời Niệm bĩu môi, nhún mình hành lễ xoay người định đi.
Hắn thu lại nụ cười, bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ:
“Nói đi, trong lòng ngươi rốt cuộc nghĩ thế nào.”
Trong lòng Thời Niệm đánh thót một cái.
Lời này của Hứa Lan Thương, gần như là nói thẳng hắn và Thái tử không hợp nhau rồi.
Có một khoảnh khắc, nàng thậm chí nghi ngờ mình có phải đã ôm đùi một kẻ phản diện sừng sỏ giả heo ăn thịt hổ trong thoại bản hay không.
Nếu là thật, sau này nàng còn có thể rút lui an toàn sao?
Nhưng bình tĩnh suy nghĩ lại, lại thấy không đúng.
Bên ngoài đều nói đương kim Hoàng thượng và Lương Vương huynh đệ tình thâm, nếu Hứa Lan Thương thật sự có tâm đoạt vị, cớ gì phải quanh năm trấn thủ biên cương?
Có lẽ, hắn chỉ là chướng mắt Thái tử nhúng tay vào chốn phong nguyệt, làm mất thể diện của Trữ quân.
Dù sao tay của Trữ quân một nước thò vào chốn phong nguyệt, cũng quả thực làm mất thể diện.
Đầu óc Thời Niệm xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, Hứa Lan Thương cũng không hối thúc, chỉ lẳng lặng ngồi một bên thưởng trà.
Cho đến khi chén trà cạn đáy, Thời Niệm mới chậm rãi mở miệng: “Chuyện này, xin cho dân nữ suy nghĩ thêm.”
Hứa Lan Thương thấy sắc mặt nàng ngưng trọng, cũng không gặng hỏi nữa, chỉ gật đầu:
“Cũng được, nghĩ thông suốt rồi hẵng nói với ta, nhớ kỹ, đừng làm chuyện ngu xuẩn.”
Hắn tuy có thể che chở Di Hồng Viện, nhưng cũng không thể lần nào cũng dọn dẹp tàn cuộc thay nàng.
Thái tử dẫu sao cũng là Trữ quân, nếu thật sự làm lớn chuyện, ngay cả Hoàng thượng cũng sẽ hỏi đến.
Thật sự ầm ĩ đến nước đó, cho dù là hắn, cũng chưa chắc đã bảo vệ được Di Hồng Viện.
Thời Niệm đáp một tiếng “Vâng”, lúc xoay người rời khỏi nhã gian, sau lưng đã rịn một tầng mồ hôi mỏng.
Thời Niệm khẽ nhíu mày, trước khi biết kẻ đứng sau Hoa Nguyệt Lâu là ai, nàng có cả đống cách kinh doanh để phản kích, nhưng bây giờ, nàng cảm thấy những cách đó đều không áp dụng được.
Từ trước đến nay, nàng đều dùng thủ đoạn trên thương trường từng có của mình để kinh doanh Di Hồng Viện, thiết lập các mối quan hệ.
Ngay cả khi giao thiệp với Hứa Lan Thương cũng chưa từng cảm thấy như vậy có vấn đề gì.
Nhưng nay nàng mới phát hiện, Hứa Lan Thương không chém đầu nàng thậm chí còn có thể dung túng như vậy, quả thực là kiếp trước nàng hành thiện tích đức, lúc này mới gặp được vận may lớn.
Đổi lại là quyền quý khác, cái mạng nhỏ của nàng sao còn giữ được đến bây giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)