Vầng trăng sáng treo cao giữa trời đêm thanh vắng.
Cố Diệu đang ẩn mình sau một gốc cây lớn, đôi tay ghì chặt một khúc gỗ to bằng bắp tay.
Cách đó không xa là Trần Hải, Đại tổng quản ngự tiền. Giọng lão vang lên the thé đầy chói tai: "Từ cô nương, Hoàng thượng hằng đêm mong nhớ cô nương, muốn đón cô nương vào cung trước để hưởng phúc. Còn người nhà của cô nương, chỉ cần chờ qua quãng thời gian này rồi sẽ tính tiếp. Cô nương mau theo lão nô về đi."
Từ Ấu Vi đứng thẳng người. Dù chỉ khoác trên mình chiếc váy vải thô mộc mạc, nàng vẫn không cách nào giấu nổi dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Nàng siết chặt hai tay, lạnh lùng đáp: "Ta sẽ không đi."
Nụ cười giả lả trên gương mặt Trần Hải dần cứng đờ, lão nói: "Từ cô nương, huynh trưởng của cô nương phạm tội làm lỡ quân cơ, Hoàng thượng đã khoan hồng độ lượng lắm mới chỉ phạt lưu đày ra Tây Bắc. Nhưng cô nương vốn là lá ngọc cành vàng, sao chịu nổi nỗi cực khổ dọc đường? Cô nương mau theo nô tài hồi cung, Hoàng thượng nhất định sẽ che chở cho cô nương."
Từ Ấu Vi vẫn kiên định lặp lại lời từ chối: "Dù có phải chịu khổ cực đến đâu, ta cũng sẽ đi cùng huynh trưởng. Ngươi mau đi đi."
Trần Hải nheo mắt đầy nham hiểm. Đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Hôm nay dù có phải đánh ngất Từ Ấu Vi, lão cũng quyết phải mang nàng đi bằng được.
Cố Diệu vỗ nhẹ lên vai nàng, dịu dàng trấn an: "Đừng sợ."
Nhìn cô nương trước mắt, lòng Cố Diệu ngập tràn xót xa. Nàng xuyên không vào cuốn tiểu thuyết "Tỏa Cung Tường" đã được vài ngày, hiện đang phải chịu cảnh áp giải lưu đày cùng gia đình nhà chồng.
Từ Ấu Vi vốn là nữ chính của nguyên tác, tính tình vốn thanh cao, lạnh lùng. Thế nhưng nam chính Chu Ninh Sâm vừa gặp đã si mê dung nhan nàng, từ đó tìm mọi thủ đoạn để cưỡng đoạt nàng cho bằng được.
Đầu tiên, hắn lập mưu hãm hại để tước đoạt binh quyền của huynh trưởng nàng là Từ Yến Chu, rồi đẩy cả gia tộc họ Từ vào cảnh lưu đày ra Tây Bắc. Kế đến, hắn lại sai người chặn đường, ép đưa Từ Ấu Vi vào cung cấm.
Từ Ấu Vi vốn thà chết không chịu khuất phục, khiến Chu Ninh Sâm tức giận quay sang tra tấn nàng cả về thể xác lẫn tinh thần. Trải qua chuỗi ngày đau khổ tột cùng từ mất trí nhớ, sảy thai cho đến nhảy lầu tự vẫn, nàng nếm trải đủ mọi dày vò đau đớn rồi uất hận qua đời.
Nguyên thân của Cố Diệu chính là trưởng tẩu của Từ Ấu Vi. Đúng vào ngày đại hôn của hai người, thị vệ lại khiêng Từ Yến Chu trong tình trạng thoi thóp, cận kề cái chết trở về phủ.
Ngay sau đó là thánh chỉ tịch biên gia sản và lệnh lưu đày ập xuống. Nhà ngoại của nguyên thân chỉ ném cho nàng vỏn vẹn năm mươi lượng bạc rồi dứt khoát cắt đứt mọi quan hệ. Đến khi Cố Diệu tỉnh lại sau một trận hôn mê, nàng đã thấy mình đang bước đi trên con đường lưu đày đầy gian khổ.
Nhờ ghi nhớ rõ ràng cốt truyện, Cố Diệu biết đêm nay Trần Hải sẽ tìm đến, vì thế nàng đã chuẩn bị sẵn một khúc gỗ từ sớm để phục kích lão thái giám này.
Trần Hải vốn phụng mật chỉ hành sự nên không dẫn theo nhiều tùy tùng. Thêm vào đó, lão vốn khinh thường gia đình họ Từ giờ chỉ toàn kẻ già yếu bệnh tật, sự chủ quan ấy đã giúp Cố Diệu ra tay dễ dàng hơn.
Từ Ấu Vi vội lau đi giọt nước mắt còn vương, khẽ giục: "Tẩu tử, chúng ta mau rời khỏi đây thôi. Nếu lão tỉnh lại, chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu."
Cố Diệu vốn không có ý định để lão tỉnh lại dễ dàng như thế. Nàng nhặt khúc gỗ lên, dồn sức vung xuống một nhát nữa rồi bảo: "Không cần vội. Trên người tên cẩu nô tài này chắc chắn có không ít bạc đâu."
Gương mặt Từ Ấu Vi khựng lại, ngập ngừng bảo: "Chuyện này..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)