Sau khi thiên kim thật trở về nhận tổ quy tông, nguyên chủ không cam lòng rũ bỏ nhung lụa để về làm con gái nhà nông. Phủ hầu gia cũng tiếc công bồi dưỡng hơn mười năm, không nỡ để nàng trở thành phế vật bị trả về, bèn nhận nguyên chủ làm nghĩa nữ, tiếp tục nuôi dưỡng trong phủ. Đến tuổi cập kê, họ còn định cho nàng một mối hôn sự, gả cho thứ tử của Tần gia – gia tộc của Tần thừa tướng đương triều.
Bọn họ bị áp giải rời kinh vào cuối tháng tám, đến nay đã lê bước được hơn ba tháng. Tháng mười hai, trời đông giá rét cắt da cắt thịt, thảo nào Cố Nhiễm lại cảm thấy cái lạnh thấu xương đến vậy.
Lại nói về quá khứ, phủ Ninh Viễn hầu vốn là trọng thần được hoàng đế đương triều sủng ái, quyền thế ngất trời. Từ khi nguyên chủ sinh ra đã đinh ninh mình là lá ngọc cành vàng của phủ hầu gia, lại là đích trưởng nữ tôn quý. Trong phủ thì trên dưới hết mực yêu chiều, ngoài mặt thì các vị công tử tiểu thư thế gia chốn kinh thành đều phải nhường nhịn, lấy lòng nàng ta. Chính vì thế, nàng ta dưỡng thành tính cách kiêu căng ngạo mạn, hống hách ngang tàng, nhưng cũng chẳng ai dám nửa lời dị nghị.
Khi màn kịch tráo đổi thiên kim bị bại lộ, nguyên chủ chỉ trong một đêm từ vầng trăng sáng trên cao rơi xuống vũng bùn lầy lội. Người đời đua nhau chạy theo xu hướng, tâng bốc thiên kim thật, đồng thời quay sang chế giễu, sỉ nhục nguyên chủ không thương tiếc.
Nguyên chủ không thể chấp nhận sự thật bản thân từ phượng hoàng biến thành chim sẻ, bị đánh hồi nguyên hình rơi xuống nhân gian làm nữ nhi nhà nông bần hàn. Nàng ta đối với phu nhân Hầu phủ trăm phương ngàn kế lấy lòng, may mà phu nhân Hầu phủ cũng có chút tình cảm mẫu tử bao năm, cuối cùng tìm cho nàng một mối hôn sự với thứ tử của Tần tướng. Tuy rằng không thể so bì với những mối lương duyên cùng công tử thế gia hoàng hầu trước đây, nhưng với thân phận nữ nhi nhà nông mà nói, đây đã là một bước lên mây, nguyên chủ liền gật đầu gả đi.
Có ai ngờ đâu, mới bước chân vào Tần phủ chưa tròn một năm, đã gặp phải kiếp nạn diệt tộc kinh hoàng này?
Thân phận ngày càng thấp hèn, cảnh ngộ ngày càng bi đát. Nguyên chủ vốn tính tình kiêu ngạo, thẳng thắn, sau khi bị lưu đày phải chịu đủ mọi sự giày vò, ăn không đủ no, ngủ không yên giấc. Không chỉ tính khí ngày càng trở nên cổ quái, mà thân thể ngọc ngà cũng nhanh chóng suy kiệt cho đến ngày hôm nay.
Cố Nhiễm hồi tưởng lại ký ức của nguyên chủ, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bi thương.
Đoàn người đi bộ đến Tín Châu thì gặp trời giá rét, tuyết rơi dày đặc chặn lối, không thể tiếp tục hành trình, đành phải tạm thời dừng chân tại một trạm dịch tên là Thanh Dịch, bị kẹt lại suốt năm ngày.
Ngay từ lúc mới vào trạm dịch, nguyên chủ đã bị cảm lạnh phát sốt. Nhưng trên con đường lưu đày khắc nghiệt này, quan binh sẽ chẳng vì một tên tội phạm đổ bệnh mà dừng lại nghỉ ngơi, nàng ta chỉ có thể gắng gượng lê tấm thân bệnh tật mà đi tiếp. Bởi vì làm chậm trễ không ít hành trình, nàng ta còn bị bọn sai dịch áp giải mắng chửi thậm tệ, thậm chí bị quất cho mấy roi đau điếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



