“Biết rồi.”
Thật ra bà ngoại Lâm cũng có ý muốn để Dư Lộ ở lại, nhưng Dư Lộ lại có thái độ né xa ba mét với Dư Tương, bà ngoại Lâm cũng không ép cô ta ở lại, lại thêm việc Dư Tương làm nũng, bà đành nhắm một mắt mở một mắt, trong lòng định để qua một khoảng thời gian Dư Tương quen thuộc với ngôi nhà rồi, thì tự nhiên sẽ giải hoà với Dư Lộ, về sau sẽ càng hiểu đạo lý chị em ruột thịt còn thân thiết hơn các mối quan hệ xung quanh.
Người già luôn hy vọng gia hòa vạn sự hưng, chỉ là Dư Tương cảm thấy người thành toàn nỗi khổ tâm này của bà ngoại Lâm chắc chắn không phải là cô.
Trong phòng yên tĩnh hẳn, hệ thống Trường Phong mượn điều này đặt câu hỏi, nó không hiểu rõ: “Cô có tiến hành nhiệm vụ không? Vừa rồi cô nên ở lại phòng khách ngăn cản bọn họ tiến thêm một bước chứ?"
Dư Tương cũng không hiểu: “Trường Phong, cậu chưa từng yêu đương à?”
“...Chưa.”
“Vậy cậu đừng có gấp, bọn họ hiện tại không chọc thủng tầng giấy mỏng kia,nếu tôi đi phá thì không phải lộ rồi à? Hơn nữa, trước kia cậu còn bảo tôi đi tạo quan hệ tốt với Khương Duệ Quân, hy vọng thông qua cậu ta hiểu thêm Ninh Miễn, nếu tôi lộ quá sớm, thì bên Khương Duệ Quân này cũng ngắt mất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


