Dư Tương gọi lớn, thuận miệng hỏi: “Dì ạ, ba, không phải ba đi công tác một tháng mới quay về sao? Ba về từ lúc nào vậy?”Dư Kiến Kỳ đang nói chuyện với ông cụ Bùi, tâm trạng khi nhìn thấy cô có chút kì lạ, như không lập tức biểu lộ ra, chỉ nói: “Hôm qua quay về lấy tài liệu, ngày mai lại đi.
”Lại nói, con gái ở bên nhà bố vợ, tranh thủ nghỉ ngơi ít nhất cũng phải sang hỏi thăm một chút.
Dư Tương không phải không hiểu lễ nghĩa, vừa đúng lúc, cô nhấc thứ trong tay lên: “Con mua vịt quay cho ông đây!”Ông Bùi lập tức nói: “Con vẫn còn là đứa trẻ, tiêu tiền mua vịt làm gì!”Bà ngoại Lâm cười nói: “Tương Tương mua cho ông vì nó hiếu thảo, ông không ăn thì để đấy tôi ăn!”“Ăn, đương nhiên là có ăn.
”Dư Tương mỉm cười đặt con vịt quay vào bếp, Lâm Bảo Chi đang xử lý một con cá, vui vẻ nói: “Đây là cá hôm qua anh con câu được, hiếm khi câu được con to như vậy vừa vặn chúng ta cùng ăn, không phải con thích ăn cá sao?”“Hihihi, con biết mẹ con thương con mà.
”“Con bé ngốc, mẹ không thương con ai thương con? Quần áo may xong rồi? Mau mặc vào cho mẹ xem thử!”“Vâng!”Sau khi Dư Tương thay đồ liền chạy thẳng vào bếp xoay một vòng để Lâm Bảo Chi và bà ngoại Lâm đánh giá, quần áo may vừa vặn, cô có làn da trắng và vóc dáng chuẩn, mặc lên đương nhiên rất đẹp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
