Dư Tương bĩu môi, mang theo chút quật cường: "Con đâu có biết có thi đậu được không.
Có một chị trong nhóm thanh niên trí thức đã tốt nghiệp cấp ba, lúc chị ấy rảnh thì có giảng bài cho tụi con.
Năm trước chị ấy thi đậu trở về thành phố đã đưa tài liệu lại cho con, con mới thử xem thế nào.
Trong lòng con nghĩ nếu không thi đậu mới để người nhà mình tìm cách, ai ngờ thư thông báo trúng tuyển và thư tuyển dụng lần lượt tới.
Mẹ, công việc cha mẹ tìm cho con coi như uổng phí rồi."Năm ngoái việc thi đại học được khôi phục lại, Dư Tương không vội tham gia vì sợ không nắm chắc.
Vậy nên cô chờ thêm nửa năm, thi một lần là đỗ được vào trường mình thích luôn.Lâm Bảo Chi cầm thư trúng tuyển đi qua đi lại trong phòng, sự vui sướng thể hiện rõ ra ngoài: "Ôi! Không phí! Không uổng phí! Mẹ sắp vui chết mất.
Ôi chao, sao hôm qua con không nói, hôm nay cha con đi công tác, không biết bao giờ mới về.
Chắc chắn ông ấy sẽ đần cả mặt ra!"Dư Tương đảo mắt: "Mẹ, chuyện con thi đậu đại học đừng nói ra, chờ cha về hãy tuyên bố để cho cha niềm vui bất ngờ.
Con chỉ nói cho mình mẹ trước thôi.""Đúng, phải cho ông già cổ hủ đó thấy được bản lĩnh của con! Mau, con cất thư trúng tuyển đi, đừng làm hỏng nhé.
Ôi chao, nhà ta có một sinh viên! Mẹ chẳng dám nghĩ luôn!"Dư Tương dặn dò: "Mẹ trước tiên đừng nói cho người nhà nhé."Lâm Bảo Chi cố kiên định nói: "Mẹ sẽ cố nhịn."Thư trúng tuyển đã cất vào trong bao bì, hai người vừa mới ra khỏi phòng, Dư Lộ đã trở về từ bên ngoài, trong tay còn xách theo quả dưa hấu, trán đẫm mồ hôi.
Cô ta chợt nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của Lâm Bảo Chi liền hơi nhíu mày."Mẹ, có chuyện gì mà mẹ vui vậy?"Lâm Bảo Chi há miệng định nói, nhưng sau đó bà nhìn Dư Tương theo bản năng, lại cố nhịn xuống: "Không có gì, con đi đâu thế, không phải mẹ bảo con về nhà nấu cơm cho chị à, chị con còn chưa biết dùng đồ đạc trong nhà đâu."Dư Lộ ngẩn ra, không đáp lời.Dư Tương rộng lượng nói: "Mẹ, không sao đâu, hiện giờ con đã học được cách dùng rồi.
Dư Tương nghi ngờ trên thế giới này không chỉ có mình cô là người từng trải qua chuyện thần kỳ, hay là bị người khác xuyên thành cái sàng luôn rồi.
Cô làm người ngoài tới cái nhà này, cần phải lấy tĩnh chế động.Hệ thống Trường Phong phản ứng lại: "Cô ta đúng là một mục tiêu nhiệm vụ, nhưng sự thù địch yêu cầu tự cô đánh giá, tiến độ nhiệm vụ cần dựa vào mục tiêu chủ yếu để phán định.
Sau này tôi sẽ nói cho cô, mong cô tin tưởng tôi, nhiệm vụ này rất quan trọng.""Được rồi.""Cảm ơn cô tin tưởng tôi.""Một câu hỏi cuối cùng, cậu là hệ thống ba không tới gài bẫy người mới như tôi à?""...Không phải."Lại nói, trước mắt còn chưa biết rõ ai mới là người mới đâu..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

