Ngược lại, lão nhị vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn không muốn dội nước lạnh, nhưng vẫn mím môi nói:
"Nhưng đại tỷ... trên Tiểu Báo và Lý thị tiểu báo chưa từng có tiểu thuyết dài kỳ như tỷ nói. Nếu viết xong mà họ không nhận thì sao?"
"Yên tâm, ta đã có cách để Tiểu Báo nhận tiểu thuyết. Nhưng cần đệ hỗ trợ một chút."
"Hỗ trợ gì?"
"Khi đệ đi bán báo, giúp ta nghe ngóng xem đại quản sự hoặc chủ bút của Tiểu Báo thường ở đâu. Không cần đệ phải nói gì, chỉ cần biết thời gian và chỗ có thể gặp. Đến lúc có cơ hội, ta sẽ tự mình tới gặp họ. Chỉ cần được nói chuyện một lần, ta tin mình có thể thuyết phục họ đăng tiểu thuyết."
Lời nàng không phải nói suông.
Tất cả đều dựa trên tính toán cẩn thận.
Người hiện đại khi nhắc tới triều Tống, thường chỉ nhớ đến hình ảnh một vương triều suy yếu, nhất là giai đoạn cuối Nam Tống khi quân Kim nam hạ, nhớ tới Nhạc Phi trung liệt và Tần Cối gian thần. Nhưng nếu chỉ nhìn như vậy thì quá phiến diện.
Thực lực kinh tế của Bắc Tống kỳ thực rất hùng mạnh.
Học giả Trần Dần Khác từng nhận định: "Văn hóa Hoa Hạ, sau mấy nghìn năm phát triển, đạt tới đỉnh cao vào thời Triệu Tống."
Kinh tế thời Bắc Tống gần như đứng đầu thế giới, thậm chí có thể coi là một trong những thời kỳ thịnh vượng nhất lịch sử Trung Hoa. Tỷ lệ đô thị hóa đạt khoảng hai mươi hai phần trăm, con số cực kỳ cao trong xã hội cổ đại.
So với các quốc gia đương thời, không nơi nào có thể sánh bằng.
Chính nhờ kinh tế dân gian phát triển, các loại tiểu báo mới nở rộ.
Kỹ thuật in khắc gỗ vốn đã xuất hiện từ thời Đường, đến thời Tống lại được cải tiến mạnh mẽ, giúp việc in ấn ngày càng thuận tiện.
Triều đình Đại Tống đặc biệt coi trọng giáo dục. Ngoài Quốc Tử Giám và sáu đại thư viện nổi danh, còn có vô số thư viện tư nhân, trường học dân gian. Giáo dục phát triển đồng nghĩa với nhu cầu sách vở lớn, kéo theo ngành in ấn mở rộng.
Triều đình thậm chí khuyến khích dân gian tự in kinh điển như Tứ Thư, Ngũ Kinh. In sách có thể sinh lời, khiến thương nhân tích cực tham gia, tay nghề thợ in ngày càng tinh luyện, chi phí hạ xuống, người dân cũng dễ tiếp cận sách hơn.
Giá sách vì thế không quá đắt. Cộng với thói quen học hỏi và bầu không khí tương đối tự do, đời sống văn hóa Bắc Tống vô cùng sôi động. Từ sĩ phu đến dân thường đều có thể bày tỏ quan điểm, tạo nên văn hóa thị dân đặc sắc.
Chính môi trường đó đã sinh ra nhu cầu lớn về thông tin và giải trí, mở đường cho các loại tiểu báo.
Ở Biện Kinh, trong quán rượu, tửu lâu, trà quán, thường có những tiểu kinh kỷ bán báo rong. Ngay tại Phàn Lâu - nơi Dương Lạc Nương làm việc - khách nhân cũng hay sai người đi mua báo về đọc.
Có cầu thì ắt có cung.
Dân số Biện Kinh (tính cả cư dân, quân trú phòng và người lưu động) lên tới gần hai trăm vạn. Ngoài "đệ báo" chính thức của triều đình, còn có mười sáu, mười bảy tờ tiểu báo dân gian: Tiểu Báo, Lý thị tiểu báo, Tân Văn, Hướng gia tiểu báo, Chu Tước Môn tiểu báo...
Mỗi tờ một phong cách, nội dung phong phú, từ tin tức, chuyện phố phường đến giai thoại, thậm chí cả tin đồn.
Chất lượng không đồng đều. Có tờ từng đăng "chiếu thư" giả mạo ý chỉ hoàng đế, khiến tin đồn lan rộng, triều đình phải đích thân bác bỏ. Điều đó cho thấy tiểu báo có sức ảnh hưởng lớn và độc giả đông đảo.
Với một người từng trải qua thời đại thông tin bùng nổ, Dương Lạc Nương hiểu rất rõ cách báo chí vận hành và kiếm tiền.
Ý tưởng của nàng là dùng quảng cáo làm "viên gạch gõ cửa".
"Quảng cáo?"
Lão nhị Dương Thế Lâm nhanh chóng hiểu ý.
"Ý tỷ là đăng thông tin giới thiệu cửa hàng lên báo để thu tiền?"
Hắn dừng lại, ánh mắt sáng lên: "Ý tưởng này nếu tự mình làm thì tốt biết bao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)