“Không được, chuyện nhà không thể phơi ra ngoài!”
“Nếu để người ngoài biết thì hậu quả ai gánh nổi?”
“Lăng Bác đang tranh cử chức Chủ tịch Thương hội, nhà họ Lăng không thể có tai tiếng lúc này!”
...
Nghe đám đông bàn tán xôn xao, trong lòng Thiên Phàm cười thầm. Thật ra cô chẳng hề có bằng chứng gì trong tay, chỉ đang dọa người mà thôi. Nhưng rõ ràng bọn họ đã bị hù sợ, vậy là cô đã có con bài mặc cả trong tay.
Ánh mắt nghiêm nghị của Lăng Duệ dồn về phía cô: “Con muốn khiến nhà họ Lăng dính vào scandal sao?”
Thiên Phàm không hề lùi bước: “Con chỉ đang bảo vệ quyền được sống của mình.”
Lăng Duệ mặt lạnh như tiền, phất tay: “Tất cả lui ra, ta muốn nói chuyện riêng với nó.”
Thiên Phàm ngẩng lên, bắt gặp một phụ nữ xinh đẹp đang dắt theo một đứa trẻ. Bà mặc váy nhung xanh sẫm may vừa người, tóc búi cao gọn gàng, gương mặt đoan trang xinh đẹp, trong ánh mắt ẩn chứa nét u sầu.
Vì không phải ký ức của mình nên Thiên Phàm phải mất một chút thời gian mới nhớ ra người phụ nữ này tên là Giang Uyển, mẹ kế của nguyên chủ. Mẹ ruột của nguyên chủ qua đời không lâu sau khi sinh cô, đến khi cô sáu tuổi, cha cô tái hôn với Giang Uyển.
Nguyên chủ vốn lạnh nhạt trong tình cảm, với Giang Uyển, người không phải mẹ ruột lại càng không có cảm giác thân thiết gì. Năm năm trước, cha của nguyên chủ qua đời, sau lễ tang, nguyên chủ liền dọn ra khỏi khu nhà của cha mẹ, bắt đầu sống một mình.
Trong kho ký ức của nguyên chủ, người quen được chia làm ba loại: loại cần lưu tâm như đội trưởng đội cơ giáp nào đó, loại cực kỳ ghét như Lăng Khả Hân, và loại hầu như không có ấn tượng gì như gia chủ đại nhân. Giang Uyển chắc chắn thuộc nhóm thứ ba, gần như không có ấn tượng.
Giang Uyển đứng trước mặt cô, trong mắt ngân ngấn nước, cắn môi, như muốn nói gì đó lại thôi. Ngược lại, đứa trẻ nhỏ lại ngẩng đầu gọi khẽ một tiếng: “Chị ơi.”
Cậu bé trắng trẻo đáng yêu, trông mới năm sáu tuổi, mặc một bộ lễ phục nhỏ chỉnh tề, đôi mắt to đen láy lấp lánh, nhìn cực kỳ ngoan ngoãn. Trong lúc Thiên Phàm vẫn còn trong trạng thái căng thẳng như ra trận, khoảnh khắc ấy, trái tim cô chợt mềm xuống. Cô đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé.
Giang Uyển rưng rưng nói: “Xin lỗi, Tiểu Phàm. Mẹ chẳng giúp được gì cho con. Cha con mất sớm...”
“Không sao.” Thiên Phàm đáp, giọng cũng không còn lạnh lẽo như ban nãy. “Mẹ và em cứ chăm sóc tốt cho nhau là được rồi.”
Mọi người rời đi, đại sảnh lộng lẫy trở nên trống trải. Đèn chùm hình chùm hoa trên trần phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo lên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Vẻ sang trọng chói mắt ấy lại mang theo một nỗi hoang vắng khó gọi thành tên.
“Thiên Phàm.” Lăng Duệ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt uy nghi ẩn chứa tâm trạng sâu xa khó đoán. “Sau lần ngã xuống hồ đó, hình như con đã thay đổi rất nhiều.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)