Hành lang sâu thẳm, hắt vào một tia nắng chiều tà, khiến lối đi này lộ ra vẻ cổ kính lại xa xăm.
Ráng chiều bò trên song cửa sổ hoa lăng, giấy dán cửa sổ bằng bông trắng ngả một lớp màu vàng, giống như một bức ảnh cũ kỹ, định hình ánh sáng và bóng tối của buổi hoàng hôn.
Bạch Lê gõ cửa vài cái đều không có tiếng trả lời, không khỏi có chút kỳ lạ.
Không phải nói hắn ở phòng khách sao, sao cảm giác hình như không có ai.
Nàng đành phải tay không trở về, lúc đi ngang qua lan can điêu khắc tiên hạc thụy thảo, ở góc ngoặt xuất hiện một vạt áo tơ tuyết thêu vảy vàng nhạt, giống như một ao sóng chiều tà lấp lánh ánh sáng.
Hai người vừa vặn chạm mặt nhau.
Bạch Lê có chút kinh ngạc, “Hả? Thì ra ngươi không ở trong phòng?”
Thiếu niên áo trắng như bướm, nghiêng người dừng bước, “Tìm ta có chuyện gì?”
Hắn giống như dáng vẻ vừa ra ngoài trở về, bước đi thong dong không vội vã.
“Không có gì a, chính là... cứ ở mãi trong phòng quá ngột ngạt.” Bạch Lê xoa xoa mặt, nặn ra một biểu cảm mỉm cười, “Bây giờ trời vẫn chưa tối, hay là chúng ta ra ngoài đi dạo, cùng nhau ngắm ráng chiều?” Nhiệm vụ công lược không thể quên a, độ hảo cảm mà cày thành số âm thì nàng tiêu đời.
Tiết Quỳnh Lâu đánh giá nàng, ráng chiều mạ lên những sợi tóc tơ của thiếu nữ một lớp màu sắc tráng lệ, đôi mắt trong veo giống như một khối lưu ly đen. Hắn mỉm cười nói, “Đương nhiên là được.”
Nhưng ý cười chưa chạm đến đáy mắt, mang theo một tia lệ thuộc khẩu thị tâm phi.
Bạch Lê không hề nản lòng, nhân thiết của phản diện chính là như vậy, bề ngoài giả vờ ôn văn đa lễ, đáy lòng lạnh lùng như băng. Đối với người không quan tâm, hắn tiến thoái có chừng mực, đối với người có mưu đồ, hắn quan tâm chu đáo, bất luận đối với ai, hắn đều tỏ ra vô cùng lịch thiệp.
Trời cao vạn dặm, mặt trời lặn tựa vàng treo.
Giữa tầng mây có phi ngư và thải tước bay lượn qua lại, ráng chiều khúc xạ trên người những sinh vật nhỏ bé này thành đủ màu sắc rực rỡ, dưới vòm trời rộng lớn hiện ra vài phần mộng ảo không chân thực.
Giống như không ngờ nàng sẽ hỏi như vậy, trong nụ cười của thiếu niên cuộn theo một tia mệt mỏi, “Từng quen biết vài người, chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, sau này đều đường ai nấy đi rồi.”
“Còn nhớ bọn họ tên gì không?”
Xem ra là đều không nhớ rồi.
“Nhìn như vậy, chúng ta hình như là nhóm bạn dị hương đúng nghĩa đầu tiên của ngươi.”
Tiết Quỳnh Lâu rũ mắt xuống, nàng thấp hơn một cái đầu chỉ có thể ngước nhìn, trong lúm đồng tiền bên khóe môi chứa hai vũng ráng chiều, “Nếu đã là bạn bè, vậy trên đường chúng ta phải chiếu cố lẫn nhau nha.”
Hắn nhếch khóe miệng, “Đó là tự nhiên.”
Lại đang lệ thuộc rồi, không chừng trong lòng còn cười nàng ngốc.
Bạch Lê thở dài một hơi, cảm thấy hắn giống như một tảng băng trơn tuột, không tìm thấy một tia nứt nẻ nào, lại giống như quỳnh chi ngọc thụ di thế độc lập, trên cành trĩu trịt những quả xanh nửa chín.
Trông có vẻ xanh chát mà vô hại.
Chỉ có Bạch Lê biết, những ác hành dọc đường này của hắn, khánh trúc nan thư.
Cuối nguyên tác, hắn thân bại danh liệt, vạn kiếm xuyên tâm, cả đời cơ quan tính tận, cuối cùng tích trọng nan phản, tự chuốc lấy quả đắng. Bây giờ có bao nhiêu ngọc thụ lâm phong, kết cục liền có bao nhiêu thê thảm nhếch nhác.
Bạch Lê đột nhiên có chút tò mò, đều nói Kim Lân Tiết thị là thế gia đại tộc, tại sao hắn ra ngoài du lịch, lại là cô thân một mình nhỉ?
Khương Biệt Hàn là đại sư huynh trụ cột của Cự Khuyết Kiếm Tông, Lăng Yên Yên là tiểu sư muội đoàn sủng của Ngọc Phù Cung, chỉ có người này, dường như từ đầu đến cuối đều chưa từng nhắc đến thân hữu của hắn.
Lúc hắn chết, cũng là trơ trọi một mình.
Máu loãng trên người và nước mưa trên trời hòa quyện vào nhau, bện thành hàng ngàn hàng vạn dòng suối róc rách, chảy về bốn phương tám hướng, rễ cây ngọn cỏ đều ngâm trong máu loãng, rỉ vào lớp đất đen tanh tưởi, hình thành một vòng xoáy màu máu khổng lồ.
Giống như một ngôi mộ đơn sơ mà thê lương.
Cho đến khi máu trên người chảy cạn, cũng không có ai đến nhặt xác cho hắn.
Chỉ có tà dương bố thí một tia nắng chiều tàn lúc hấp hối.
Gió ấm trong biển mây vuốt ve dải mũ miện dài, thiếu niên đứng trong gió nghiêng mặt nhìn sang, hàng chân mày tươi tắn sạch sẽ, cũng giống như một cơn gió nhẹ thoảng qua, quét sạch lớp màu máu đó.
“Tại sao lại nhìn ta như vậy?”
Ngươi chết quá thảm, hơi có chút đồng tình với ngươi a.
Đôi môi đỏ mọng của nàng mím lại, hai lúm đồng tiền nhỏ xíu bên khóe môi lại hiện ra, “Tiết đạo hữu lúc nào cũng cười, không thấy mệt sao?”
Tiết Quỳnh Lâu hơi sững sờ, bật cười thành tiếng, “Lẽ nào ngươi thích nói chuyện với người suốt ngày xụ mặt?”
Đúng vậy a, thà kết giao với chân tiểu nhân, chớ trêu chọc ngụy quân tử.
“Suốt ngày xụ mặt sẽ không mệt, suốt ngày cười thì sẽ rất mệt.” Bạch Lê thăm dò nói, “Ngươi biết sự khác biệt giữa cười thật và cười giả không?”
Tiết Quỳnh Lâu an an tĩnh tĩnh nhìn nàng, “Ví dụ như?”
“Sự khác biệt giữa cười thật và cười giả ấy à, chính là cười thật là từ khóe miệng lan đến khóe mắt, tầng tầng lớp lớp, giống như hoa quỳnh nở rộ, còn cười giả là khóe miệng và khóe mắt cùng cười, giống như đã diễn tập vô số lần vậy, thoạt nhìn hoàn mỹ không tì vết, thực chất chỗ nào cũng là sơ hở, cười nhiều sẽ bị trầm cảm.”
Sau lưng thiếu nữ trải một mặt đất ráng chiều, bóng người thon thả kéo dài tít tắp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


