Đôi mắt to tròn sáng rực của cậu bé lúc này còn ánh lên niềm vui, như thể vừa khám phá ra điều gì quý giá.
Cậu chìa bàn tay bẩn thỉu ra, cẩn thận chỉ về phía bếp lửa, nơi có một củ khoai lang thơm phức với vỏ màu vàng óng lộ ra một góc.
Tống Minh Lan nhìn vào đôi mắt sáng của Tống Tiểu Cẩu, trong lòng bỗng thấy ấm áp. Cô đưa tay kéo lấy bàn tay gầy guộc của em trai, rõ ràng đã 11 tuổi nhưng trông chỉ như đứa bé tám chín tuổi.
“Em ăn đi, chị không đói.” Tống Minh Lan nhẹ nhàng phủi bụi bẩn trên bàn tay nhỏ đen đúa của Tống Tiểu Cẩu, khiến cậu bé hơi ngượng ngùng muốn rút tay về.
“Không được động.” Nghe lệnh của Tống Minh Lan, Tống Tiểu Cẩu lập tức đứng thẳng đơ, để yên cho chị phủi sạch bụi trên tay mình.
“Minh Lan à, lại đây uống thêm bát canh gà nữa này.” Bà nội Tống từ bếp nhỏ đi ra, tay bưng một bát canh gà nóng hổi tiến về phía cô.
Tống Minh Lan tinh mắt nhìn thấy Tống Tiểu Cẩu nuốt nước bọt, đoán rằng con gà bà nội giết hôm qua chắc đã rơi hết vào bụng cô.
Trong ký ức của thân xác này, mọi thức ăn, quần áo của cô đều là loại tốt nhất trong nhà. Ngay cả Tống Tiểu Cẩu, đứa cháu trai duy nhất trong nhà cũng chỉ được ăn giống với mấy người bà Tống. Mỗi năm cậu chỉ được ăn một quả trứng vào ngày sinh nhật.
Còn cô lúc nào cũng có canh gà để ăn.
Tống Minh Lan nhận lấy bát canh từ tay bà nội, bà lại phẩy tay ra hiệu cho Tống Tiểu Cẩu: “Đã đi tìm cỏ cho lợn chưa? Cứ quanh quẩn bên chị cháu mãi thế.”
Tống Tiểu Cẩu lập tức quay người, đi lấy gùi và liềm, nhanh nhẹn bước ra cổng, bóng dáng nhỏ bé ấy khiến người ta không khỏi đau lòng.
Tống Minh Lan định gọi cậu lại, nhưng ký ức của thân xác này cho cô biết điều đó chẳng có ích gì.
Bà nội Tống là người rất mạnh mẽ và quyết đoán, mọi chuyện trong nhà đều do bà làm chủ.
Bà nội Tống giục Tống Minh Lan về giường nằm nghỉ, không để cô phải làm bất cứ việc gì.
Lưu Xuân và Tống Đại Cường thì ở mảnh vườn bên cạnh để trồng rau, năm nay họ quyết định không đi làm thuê nữa, sợ rằng nhà họ Triệu sẽ tìm đến bắt nạt.
Tống Minh Lan nằm trên giường, nhớ lại xem vào thập niên 80 có thể làm những công việc kinh doanh gì.
Đã trở lại thời kỳ này, cô không định tiếp tục làm công cho người khác, mà muốn tự mình kinh doanh. Dù Tống Minh Lan chỉ có bằng cấp hai, nhưng thực tế cô ấy đã đỗ cấp ba, chỉ học được một kỳ thì bị Triệu Hoa bí mật tố cáo với thầy giáo, thầy giáo dẫn đầu cô lập Tống Minh Lan, khiến cô phải bỏ học.
Kinh nghiệm lớn nhất của Tống Minh Lan ở kiếp trước chính là: Học hành có thể thay đổi số phận.
Việc học vẫn phải tiếp tục.
Năm nay chắc không có cơ hội, cô phải kiếm tiền trước, sang năm sẽ quay lại trường học. Với Tống Minh Lan thì chuyện học hành vốn chỉ là chuyện nhỏ.
Điều làm cô đau đầu bây giờ là phải làm gì để kiếm tiền trong thập niên 80. Kinh doanh lớn thì cô không có vốn, còn kinh doanh nhỏ thì lại chưa hiểu rõ thị trường.
Có lẽ cô cần tìm hiểu chính sách thời kỳ này, tránh làm nhầm những việc vi phạm pháp luật, đến lúc đó mất cả chì lẫn chài thì khổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

